
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Trong Khi Chờ Godot
Giới thiệu tác phẩm
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
Chương tiếp theo
MÀN MỘT
Một con đường có trồng cây ở miền quê.
Trời về chiều.
Estragon, ngồi dưới đất, cố tháo giày ra. Y hăm hở tháo bằng cả hai tay, vừa thở hùng hục. Dừng tay lại vì đuối sức, y vừa ngơi nghỉ vừa thở hổn hển, kế đó bắt đầu lại, và cứ thế.Vladimir đi vào.
ESTRAGON
(lại nhượng bộ thêm lần nữa) Đành phải chịu vậy.
VLADIMIR
(đi đến bằng những bước cứng nhắc, chân bạnh ra) Mình bắt đầu tin như thế (dừng lại). Từ lâu rồi mình cố cưỡng lại ý nghĩ ấy bằng cách tự chủ, này Vladimir, hãy biết phải trái, mi đã cố gắng hết mình bao giờ đâu. Và mình lại tiếp tục chiến đấu (trầm ngâm, nghĩ đến cuộc chiến đấu. Với Estragon). Sao, anh cũng trở lại đấy à.
ESTRAGON
Anh tin thế sao?
VLADIMIR
Tôi mừng được gặp lại anh. Tôi ngỡ là anh đi luôn.
ESTRAGON
Tôi cũng thế.
VLADIMIR
Phải mừng cuộc đoàn tụ này bằng cách nào đây (nghĩ ngợi). Đứng lên để tôi hôn anh chứ (chìa tay về phía Estragon)
ESTRAGON
(với vẻ phẫn nộ) Lát nữa, lát nữa đã.
Yên lặng.
VLADIMIR
(bị chạm tự ái. Giọng lạnh lùng) Tôi có được phép hỏi xem Ông Chủ đã ngủ qua đêm ở đâu không?
ESTRAGON
Trong một cái hào.
VLADIMIR
(kinh ngạc) Trong một cái hào! Ở đâu thế?
ESTRAGON
(không phác một cử chỉ nào) Đằng kia.
VLADIMIR
Và họ không có đánh đập anh sao?
ESTRAGON
Có chứ… nhưng mà ít thôi.
VLADIMIR
Cũng vẫn những kẻ ấy?
ESTRAGON
Những kẻ nào? Tôi đâu có biết.
Yên lặng.
VLADIMIR
Khi tôi nghĩ tới… Kể từ ngày mà… tôi tự hỏi anh ra sao… nếu không có tôi… (cả quyết). cócó lẽ giờ này anh chỉ còn là một đống xương vụn, không sai vào đâu được.
ESTRAGON
(giận dữ) Và sau đó?
VLADIMIR
(khổ sở) Thật quá nặng nề cho một người. (Một lúc sau. Với vẻ săn đón). Một mặt, tôi tự nhủ, bây giờ nếu có chán nản thì cũng chẳng ích lợi gì. Đừng quên rằng đã có một thời gian dài đằng đẵng vào khoảng năm 1900.
ESTRAGON
Đủ rồi. Hãy giúp tôi cởi bỏ thứ đồ mắc dịch này ra xem nào.
VLADIMIR
Tay trong tay có lẽ chúng ta thuộc những người đầu tiên lao mình xuống chân Tháp Eiffel. Lúc ấy chắc là chúng ta có vẻ đường bệ. Giờ đây thì đã muộn màng. Người ta có thể còn có cả việc ngăn không cho chúng ta trèo lên tháp (Estragon hăm hở cởi giày). Anh làm gì thế?
ESTRAGON
Tôi cởi giày. Bộ anh không từng bị phải như thế này sao?
VLADIMIR
Kể từ lúc tôi khuyên anh nên cởi giày mỗi ngày. Tốt hơn là anh nên nghe lời tôi.
ESTRAGON
(giọng yếu ớt) Hãy giúp tôi một tay!
VLADIMIR
Anh có cảm thấy đau không?
ESTRAGON
Cảm thấy đau không! Ông bạn tôi lại hỏi tôi có cảm thấy đau không!
VLADIMIR
(phấn khích) Không phải chỉ có mình anh là đau đớn! Tôi thì không kể rồi. Thế mà tôi lại muốn anh thử ở vào trường hợp của tôi. Có thể anh sẽ cho tôi biết những điều mới lạ.
ESTRAGON
Anh có cảm thấy đau không?
VLADIMIR
Anh cảm thấy đau không! Ông bạn tôi lại hỏi tôi có cảm thấy đau không!
ESTRAGON
(chỉ ngón tay trỏ) Không phải là một lý do để khỏi phải buộc dây.
VLADIMIR
(cúi xuống) Đúng đấy (buộc dây). Không phải cứ việc nhỏ là có quyền bỏ bê.
ESTRAGON
Anh muốn tôi nói gì đây, anh bao giờ cũng chờ tới giai đoạn chót.
VLADIMIR
(mơ màng) Giai đoạn chót… (trầm ngâm). Còn lâu quá, nhưng mà sẽ tốt đẹp đấy. Ai bảo thế?
ESTRAGON
Anh không muốn giúp tôi một tay sao?
VLADIMIR
Đôi lúc tôi tự nhủ thầm rồi cũng sẽ đến giai đoạn ấy. Những lúc ấy tôi cảm thấy thật là kỳ quặc (y giở mũ ra, nhìn vào bên trong, quơ tay vào trong mũ, đội lên lại). Biết nói sao đây? Nhẹ nhõm và đồng thời… (tìm lời diễn tả)… hãi hùng (gằn giọng) HÃI HÙNG (lại giở mũ ra, nhìn vào bên trong). Chán thật (đập đập bên trên mũ như cốt cho rơi xuống một vật gì đó, lại nhìn vào bên trong, đội lên lại). Cuối cùng thì…(Estragon, sau khi cố gắng đến tột cùng, cởi được giày ra. Nhìn vào bên trong, quơ tay vào trong giày, lật giày lại, lắc lắc, tìm xem có vật gì rơi xuống đất không, không thấy gì cả, lại quơ tay vào trong giày, mắt xa vắng). Sao?
ESTRAGON
Chẳng có gì cả.
VLADIMIR
Xem nào.
ESTRAGON
Chẳng có gì để xem cả.
VLADIMIR
Hãy thử mang giày lại xem.
ESTRAGON
(quan sát bàn chân) Tôi muốn để nó thoải mái một chút.
VLADIMIR
Xem kìa, cả người anh ta chỉ đổ miết cho chiếc giày, trong khi chính bàn chân mới là thủ phạm (lại lột mũ ra lần nữa, nhìn vào bên trong, quơ tay vào trong mũ, lắc lắc, đập đập bên trong mũ, thổi vào bên trong, đội lên lại). Đã trở nên đáng lo ngại (yên lặng. Estragon lay lắc bàn chân, vừa vận động những ngón chân, để không khí lui tới dễ dàng hơn). Một tên trộm được cứu giải (một lúc sau). Một sự khoan hồng vừa phải (một lúc sau). Gô Gô…1
ESTRAGON
Gì thế?
VLADIMIR
Hay là ta nên tự hối?
ESTRAGON
Về điều gì chứ?
VLADIMIR
À thì… (tìm lời diễn tả). Có lẽ chúng ta không cần phải đi vào chi tiết.
ESTRAGON
Tự hối vì đã chào đời ư?
VLADIMIR
(chớm cười toang cả miệng nhưng lại kiềm chế ngay lại, vừa chắp tay lên phía dưới rốn, mặt nhăn nhó).
VLADIMIR
Người ta không còn cả việc dám mở miệng cười.
ESTRAGON
Anh nói đến một sự tước đoạt.
VLADIMIR
Chỉ được phép mỉm cười. (khuôn mặt y nứt nẻ ra dưới một nụ cười mím miệng đến cùng tột, nụ cười đọng lại một lúc lâu, kế đó đột nhiên lịm tắt). Không cùng sự việc đâu. Cuối cùng thì… (một lúc sau). Gô Gô…
ESTRAGON
(khó chịu) Gì thế?
VLADIMIR
Anh có đọc Kinh Thánh chứ?
ESTRAGON
Kinh Thánh… (nghĩ ngợi). Chắc tôi phải có lướt mắt qua.
VLADIMIR
(ngạc nhiên) Tại trường học không có Chúa sao?
ESTRAGON
Tôi nào biết có Chúa hay không có Chúa.
VLADIMIR
Chắc là anh đã lộn với nhà giam La Roquette.
ESTRAGON
Có thể lắm. Tôi nhớ lại những bản đồ về Đất Thánh. Đẹp lắm. Tử Hải màu xanh lơ nhàn nhạt. Chỉ cần nhìn đến tôi đã nghe khát. Tôi tự nhủ, chính đó là nơi chúng ta sẽ trải qua tuần trăng mật. Chúng ta sẽ bơi lội. Sẽ được sung sướng.
VLADIMIR
Đáng lẽ anh phải là thi sĩ.
ESTRAGON
Tôi vốn là thi sĩ đấy chứ (chỉ bộ quần áo rách rưới đang mặc). Không thấy sao?
Yên lặng.
VLADIMIR
Tôi đã nói gì đấy… chân anh thế nào?
ESTRAGON
Bị phồng.
VLADIMIR
A đúng rồi, tôi nhớ lại, rồi chuyện những tên trộm. Anh có nhớ không?
ESTRAGON
Không.
VLADIMIR
Anh có muốn tôi kể lại không?
ESTRAGON
Không.
VLADIMIR
Chuyện sẽ làm khuây khỏa thời gian chờ đợi (một lúc sau). Có hai tên trộm bị đóng đinh cùng với Chúa Cứu Thế. Người ta…
ESTRAGON
Cùng với ai?
VLADIMIR
Chúa Cứu Thế! Hai tên trộm. Người ta nói là có một đứa được cứu giải và đứa kia… (y tìm kiếm từ ngữ phản nghĩa với cứu giải)… bị đày đọa.
ESTRAGON
Được cứu giải khỏi cái gì chứ?
VLADIMIR
Khỏi địa ngục.
ESTRAGON
Tôi đi đây (không động đậy).
VLADIMIR
Và thế nhưng… (một lúc sau). Làm thế nào mà… Tôi hy vọng đã không khiến anh phải bực bội.
ESTRAGON
Tôi không nghe thấy đâu.
VLADIMIR
Làm thế nào mà trong số bốn vị biên chép Phúc Âm chỉ có một vị là trình bày những sự kiện như thế? Trong khi cả bốn vị đã có ở đấy – nói cho rõ hơn là cũng không cách xa bao nhiêu. Và chỉ có một vị là nói đến tên trộm được cứu giải (một lúc sau). Kìa, Gô Gô, thỉnh thoảng cũng nên nói một vài lời với tôi chứ.
ESTRAGON
Tôi nghe đây.
VLADIMIR
Chỉ có một trong số bốn vị. Ba vị kia, hai vị không mảy may đề cập đến chuyện ấy và vị thứ ba thì cho rằng cả hai tên trộm đều chửi rủa Chúa Cứu Thế.
ESTRAGON
Ai?
VLADIMIR
Sao?
ESTRAGON
Tôi chẳng hiểu gì cả… (một lát sau). Chửi rủa ai chứ?
VLADIMIR
Chúa Cứu Thế.
ESTRAGON
Tại sao vậy?
VLADIMIR
Vì Người không muốn cứu giải chúng.
ESTRAGON
Khỏi địa ngục?
VLADIMIR
Bậy nào! Khỏi cái chết.
ESTRAGON
Rồi sao?
VLADIMIR
Rồi cả hai chắc đã phải bị đày đọa.
ESTRAGON
Và sau đó thì sao?
VLADIMIR
Nhưng mà vị kia thì cho rằng có một tên trộm được cứu giải.
ESTRAGON
À thì ra các vị không đồng một ý với nhau, chỉ vậy thôi.
VLADIMIR
Cả bốn vị đều có ở đấy. Và chỉ có một vị thì cho rằng có một tên trộm được cứu giải. Tại sao lại phải tin như thế hơn là như ba vị kia?
ESTRAGON
Ai tin chứ?
VLADIMIR
Thì tất cả mọi người chứ ai. Người ta chỉ thuộc có bản kinh ấy.
ESTRAGON
Thiên hạ là một lũ ngốc.
(Y đứng lên một cách nhọc nhằn, khập khễnh đi về phía cánh gà bên trái, dừng bước, nhìn xa xa, bàn tay che trước mắt, quay lại, đi về phía cành gà bên phải, nhìn xa xa. Vladimir dõi mắt theo, kế đến nhìn chiếc giày, nhìn vào bên trong; vội vàng buông chiếc giày xuống).
VLADIMIR
(khạc nhổ xuống đất)
Estragon trở ra giữa sân khấu, nhìn về phía hậu trường.
ESTRAGON
Nơi này thật thú vị (quay lại, bước ra đến sát dãy đèn, nhìn về phía khán giả). Cảnh trí ngoạn mục (quay về phía Vladimir). Đi chứ.
VLADIMIR
Không được.
ESTRAGON
Sao thế?
VLADIMIR
Chờ Godot.
ESTRAGON
Phải đấy (một lúc sau). Có chắc là nơi này không?
VLADIMIR
Sao?
ESTRAGON
Phải chờ tại đây.
VLADIMIR
Ông ta bảo chờ trước cái cây (hai người nhìn cái cây). Anh có trông thấy cây nào khác nữa không?
ESTRAGON
Cái gì đây?
VLADIMIR
Chắc là cây liễu.
ESTRAGON
Lá đâu hết rồi?
VLADIMIR
Cây chắc đã chết khô.
ESTRAGON
Lệ không còn nhỏ xuống.
VLADIMIR
Trừ phi đang nhằm ngày mưa.
ESTRAGON
Đáng lẽ là một cây nhỏ thì đúng hơn.
VLADIMIR
Một cây nhỏ hơn nữa.
ESTRAGON
Một cây nhỏ.
VLADIMIR
Một (nói chữa lại). Anh muốn ám chỉ điều gì chứ? Lộn chỗ ư?
ESTRAGON
Đáng lẽ ông ta đã có mặt ở đây.
VLADIMIR
Ông ta không nói chắc chắn là sẽ đến.
ESTRAGON
Và nếu ông ta không đến thì sao?
VLADIMIR
Mai chúng ta sẽ trở lại.
ESTRAGON
Rồi lại ngày mốt.
VLADIMIR
Có lẽ vậy.
ESTRAGON
Và cứ thế.
VLADIMIR
Nghĩa là…
ESTRAGON
Cho đến bao giờ ông ta tới đây.
VLADIMIR
Anh thật nhẫn tâm.
ESTRAGON
Hôm qua chúng ta đã đến rồi.
VLADIMIR
Bao giờ, anh lại phỉnh phờ. Thôi.
ESTRAGON
Hôm qua chúng ta đã làm gì?
VLADIMIR
Hôm qua à?
ESTRAGON
Phải.
VLADIMIR
Thực tình… (vẻ bất mãn). Để dọn lòng nghi ngờ. Còn anh thì sao, tay sành đời.
ESTRAGON
Tôi à, chúng ta đã ở đây.
VLADIMIR
(nhìn quanh) Nơi này có vẻ quen thuộc với anh?
ESTRAGON
Tôi không có bảo thế.
VLADIMIR
Thì sao?
ESTRAGON
Thì cũng có thể nói không lạ lắm.
VLADIMIR
Dù sao… cây này… (quay về phía khán giả)… cái cây chết cháy này…
ESTRAGON
Anh có chắc là chiều nay không?
VLADIMIR
Sao?
ESTRAGON
Phải chờ ở đây.
VLADIMIR
Godot nói thứ Bảy (một lúc sau). Hình như vậy.
ESTRAGON
Sau khi xong công việc.
VLADIMIR
Chắc tôi có ghi lại (lục lạo trong túi, đấy nhóc đủ thứ đồ nhớp nhúa).
ESTRAGON
Nhưng mà thứ Bảy nào chứ? Và hôm nay có phải là thứ Bảy không? Hay đúng hơn là Chủ Nhật mới phải? Hay là thứ Hai? Thứ Sáu?
VLADIMIR
(cuống cuồng nhìn quanh như thể cái ngày được ghi trên cảnh vật) Có lẽ nào lại như thế!
ESTRAGON
Hay là thứ Năm?
VLADIMIR
Phải làm sao đây?
ESTRAGON
Nếu chiều qua ông ta đã hoài công đến đây, chắc anh cũng đồng ý là hôm nay ông ta sẽ không đến nữa.
VLADIMIR
Nhưng anh vừa nói chiều qua chúng ta có đến đây.
ESTRAGON
Tôi có thể lầm lộn (một lúc sau). Hãy ngưng chuyện trò trong giây lát, đồng ý chứ?
VLADIMIR
(miễn cưỡng) Đồng ý lắm (Estragon ngồi trở lại xuống đất. Vladimir sải bước quanh sân khấu với vẻ khích động, thỉnh thoảng dừng bước đưa mắt do thám chân trời. Estragon ngủ. Vladimir dừng lại trước Estragon). Gô Gô… (yên lặng). Gô Gô… (yên lặng). Gô Gô!
Estragon giật mình thức giấc.
ESTRAGON
(não nề) Tôi ngủ (giọng trách cứ). Tại sao không bao giờ anh để cho tôi yên giấc?
VLADIMIR
Tôi cảm thấy cô đơn.
ESTRAGON
Tôi nằm mơ.
VLADIMIR
Đừng kể lại.
ESTRAGON
Tôi mơ thấy.
VLADIMIR
Đừng kể lại.
ESTRAGON
(khoa tay ra khoảng mênh mông) Đất trời này đã đủ cho anh sao? (yên lặng) Anh ác tâm lắm, Đi Đi2. Anh muốn tôi kể lại những cơn ác mộng riêng của tôi với ai đây, nếu không phải với anh?
VLADIMIR
Hãy dành những cơn ác mộng riêng cho anh. Anh cũng biết rõ là tôi không chịu đựng nổi.
ESTRAGON
(lạnh lùng) Có một đôi lúc tôi thường tự hỏi hay là tốt hơn chúng ta nên chia tay nhau.
VLADIMIR
Có thể anh sẽ không đi đâu xa được.
ESTRAGON
Quả thực, có lẽ đó là một điều bất lợi trầm trọng (một lúc sau). Phải không, Đi Đi, có lẽ đó là một điều bất lợi trầm trọng? (một lúc sau). Những danh lam thắng cảnh dọc đường (một lúc sau). Và sự tốt bụng của hành khách (một lúc sau. Vồn vã). Phải không, Đi Đi?
VLADIMIR
Hãy trầm tĩnh lại nào.
ESTRAGON
(khoái trá) Trầm tĩnh… trầm tĩnh… (mơ màng) Người Anh thì nói Câââm. Đó là những người trầm tĩnh (một lúc sau). Anh có biết câu chuyện người Anh tại ổ đĩ không?
VLADIMIR
Biết.
ESTRAGON
Kể nghe thử.
VLADIMIR
Thôi.
ESTRAGON
Một người Anh uống rượu say tìm đến ổ đĩ. Mụ tào kê hỏi hắn muốn loại nào, tóc vàng, đen hay hoe đỏ. Anh kể tiếp.
VLADIMIR
THÔI!
Vladimir đi ra. Estragon đứng lên và đi theo đến bìa sân khấu. Estragon điệu bộ trông giống như của khán giả trước sự gắng sức của tay quyền thuật. Vladimir trở lại, đi qua trước Estragon, băng ngang sân khấu, mắt nhìn xuống. Estragon bước một vài bước về phía Vladimir, dừng lại.
ESTRAGON
(giọng dịu dàng) Anh muốn nói với tôi phải không? (Vladimir không trả lời. Estragon bước tới một bước). Anh có một vài điều muốn nói với tôi phải không? (yên lặng. Lại bước tới vài bước). Này, Đi Đi…
VLADIMIR
(không quay lại) Tôi không có gì nói với anh cả.
ESTRAGON
(bước tới) Anh giận tôi? (yên lặng bước tới) Xin lỗi (yên lặng. Bước tới. Chạm vào vai Vladimir). Kìa, Đi Đi (yên lặng). Hãy chìa bàn tay anh ra! (Vladimir quay lại). Hãy ôm lấy tôi! (Vladimir chùn lòng. Hai người ôm choàng nhau. Estragon lùi lại). Anh hôi tỏi quá!
VLADIMIR
Để trị thận đấy (yên lặng. Estragon nhìn chăm chú vào cái cây). Bây giờ chúng ta phải làm gì đây?
ESTRAGON
Chờ đợi.
VLADIMIR
Phải đấy, nhưng trong khi chờ đợi.
ESTRAGON
Hay là chúng ta thử treo cổ.
VLADIMIR
Có thể cũng là một cách bịt mắt lại.
ESTRAGON
(ra bộ nhõng nhẽo) Bịt chứ?
VLADIMIR
Với những gì sẽ xảy ra sau đó. Nơi nào ta rụng xuống sẽ mọc lên loài cây độc3. Chính vì thế mà chúng kêu lên khi bị người ta bứng đi. Anh không biết thế sao?
ESTRAGON
Chúng ta hãy treo cổ tức khắc.
VLADIMIR
Treo lên một cành cây ư? (hai người đến gần cái cây và nhìn ngắm). Tôi không mấy tin tưởng.
ESTRAGON
Bây giờ cũng phải thử xem.
VLADIMIR
Thử đi.
ESTRAGON
Anh thử trước.
VLADIMIR
Bậy nào, anh chứ.
ESTRAGON
Sao thế?
VLADIMIR
Anh nhẹ hơn tôi.
ESTRAGON
Đúng đấy.
VLADIMIR
Tôi không hiểu được.
ESTRAGON
Kìa, hãy chịu khó suy nghĩ một chút.
Vladimir nghĩ ngợi.
VLADIMIR
(cuối cùng cũng nói) Tôi không hiểu được.
ESTRAGON
Tôi sẽ cắt nghĩa cho anh (nghĩ ngợi). Cành cây… cành cây… (giận dữ). Nhưng hãy ráng mà hiểu chứ.
VLADIMIR
Tôi chỉ còn biết nhờ anh.
ESTRAGON
(cố gắng) Gô Gô nhẹ – cành cây không gãy – Gô Gô chết. Đi Đi nặng – cành cây gãy – Đi Đi bơ vơ (một lúc sau). Trong khi… (cố tìm lời lẽ chính xác)
VLADIMIR
Tôi không có nghĩ tới chuyện ấy.
ESTRAGON
(tìm ra) Đã chịu đựng được vật nặng, vật nhẹ càng dễ chịu đựng hơn.
VLADIMIR
Nhưng tôi nặng cân hơn anh sao?
ESTRAGON
Chính anh vừa nói. Tôi có biết gì đâu. Chắc là đúng một nửa. Hay cũng gần như vậy.
VLADIMIR
Vậy phải làm gì đây?
ESTRAGON
Đừng làm gì cả. Như thế chắc ăn hơn.
VLADIMIR
Hãy chờ nghe đã.
ESTRAGON
Nghe ai?
VLADIMIR
Godot.
ESTRAGON
Thế à.
VLADIMIR
Hãy chờ [Godot] quyết định xem thế nào đã.
ESTRAGON
Một mặt, tốt hơn không nên để mất cơ hội.
VLADIMIR
Tôi tò mò muốn biết xem Godot sẽ nói gì đây. Cũng không lấy gì cám dỗ được chúng ta đâu.
ESTRAGON
Đúng thật thì người ta đã cầu khẩn Godot điều gì?
VLADIMIR
Anh không có ở đấy sao?
ESTRAGON
Tôi không có chú ý.
VLADIMIR
À thì… Cũng không có gì rõ rệt cả.
ESTRAGON
Một lời cầu khẩn vậy thôi.
VLADIMIR
Chắc vậy.
ESTRAGON
Một lời thỉnh nguyện mơ hồ.
VLADIMIR
Nếu anh muốn.
ESTRAGON
Và ông ta trả lời ra sao?
VLADIMIR
Chờ xem.
ESTRAGON
Ông ta không thể hứa hẹn một điều gì cả.
VLADIMIR
Ông ta cần phải suy nghĩ lại.
ESTRAGON
Suy nghĩ kỹ càng.
VLADIMIR
Hỏi lại gia đình.
ESTRAGON
Bạn hữu.
VLADIMIR
Nhân viên.
ESTRAGON
Thư tín viên.
VLADIMIR
Sổ sách.
ESTRAGON
Trương mục.
VLADIMIR
Trước khi tuyên bố.
ESTRAGON
Tất nhiên.
VLADIMIR
Phải không?
ESTRAGON
Hình như vậy.
VLADIMIR
Tôi cũng nghĩ thế.
Nghỉ.
ESTRAGON
(lo ngại) Và chúng ta thì sao?
VLADIMIR
Ông ta có ưa thích không?
ESTRAGON
Tôi hỏi, và chúng ta thì sao?
VLADIMIR
Tôi làm sao hiểu được.
ESTRAGON
Chúng ta sẽ giữ vai trò nào trong đó?
VLADIMIR
Vai trò của chúng ta?
ESTRAGON
Hãy thư thả.
VLADIMIR
Vai trò của chúng ta ư? Vai trò kẻ khẩn nguyện.
ESTRAGON
Tệ đến mức ấy sao?
VLADIMIR
Ông chủ có những yêu sách cần được thỏa mãn
ESTRAGON
Chúng ta không còn quyền gì nữa sao?
Vladimir cười, nụ cười bị đứt đoạn như ban nãy. Cùng lối trình diễn, chỉ thiếu có nụ cười.
VLADIMIR
Anh làm tôi phải bật cười, nếu tôi được phép cười.
ESTRAGON
Chúng ta đã đánh mất quyền của mình.
VLADIMIR
(giọng nghiêm túc) Chúng ta đã bán đi.
Yên lặng. Hai người đứng im, tay buông lòng thòng, đầu gập xuống ngực, gối khụy xuống.
ESTRAGON
(giọng yếu ớt) Chúng ta thiếu đoàn kết lại? (một lúc sau). Có phải?
VLADIMIR
(giơ bàn tay lên) Hãy lắng tai!
Hai người lắng tai, người cứng đơ lại một cách buồn cười.
ESTRAGON
Tôi có nghe thấy gì đâu.
VLADIMIR
Suỵt! (hai người lắng tai. Estragon mất thăng bằng, suýt ngã. Bấu vào cánh tay Vladimir đang lảo đảo. Hai người lắng tai, đứng áp vào nhau, nhìn nhau chòng chọc). Tôi cũng vậy. (thở ra nhẹ nhàng. Ruỗi người ra lại. Rời nhau).
ESTRAGON
Anh làm tôi sợ.
VLADIMIR
Tôi ngỡ là chính ông ta.
ESTRAGON
Ai?
VLADIMIR
Godot.
ESTRAGON
Ối! Gió trong rặng lau.
VLADIMIR
Tôi đoan chắc là tiếng kêu la.
ESTRAGON
Nhưng tại sao ông ta lại kêu la?
VLADIMIR
Sau con ngựa của ông.
Yên lặng.
ESTRAGON
Thôi chúng ta đi.
VLADIMIR
Đi đâu? (một lúc sau). Có lẽ tối nay chúng ta ngủ lại nhà ông ta, êm ấm trong đống rơm, bụng no nê. Cũng đáng thời giờ chờ đợi. Không phải sao?
ESTRAGON
Có lẽ phải chờ hết đêm.
VLADIMIR
Trời đã tối đâu.
Yên lặng.
ESTRAGON
Tôi thấy đói.
VLADIMIR
Anh có muốn dùng một củ cải đỏ không?
ESTRAGON
Không còn gì khác sao?
VLADIMIR
Chắc phải còn một vài củ cải trắng.
ESTRAGON
Cho tôi một củ cải đỏ (Vladimir lục lạo trong túi, lôi ra một củ cải trắng và đưa cho Estragon). Cám ơn (cắn vào. Rên rỉ). Củ cải trắng mà!
VLADIMIR
Ồ xin lỗi! Tôi đoán là một củ cải đỏ (lục lạo túi lần nữa, chỉ toàn là củ cải trắng). Toàn là củ cải trắng cả (mà cứ tiếp tục tìm kiếm). Chắc là anh sẽ được dùng củ cải đỏ cuối cùng (tìm kiếm). Khoan đã, đây rồi (cuối cùng y lôi ra một củ cải đỏ và trao cho Estragon). Đây bạn. (Estragon chùi củ cải lên tay áo và bắt đầu ăn). Trả lại tôi củ cải trắng (Estragon trả lại). Ăn chầm chậm, không còn củ cải nào nữa đâu.
ESTRAGON
(vừa nhai) Tôi có hỏi anh một câu?
VLADIMIR
À.
ESTRAGON
Anh đã có trả lời chưa?
VLADIMIR
Củ cải ngon chứ?
ESTRAGON
Ngọt.
VLADIMIR
Càng hay, càng hay (một lúc sau). Anh muốn hỏi chuyện gì?
ESTRAGON
Tôi không còn nhớ (gặm gặm củ cải). Thế mới khổ (ngắm nghía củ cải, lấy mấy đầu ngón tay xoay nó trên không). Tuyệt (trầm ngâm mút lấy đầu củ cải). Khoan đã, tôi nhớ lại rồi (cắn một miếng).
VLADIMIR
Sao?
ESTRAGON
(miệng đầy một miếng to, lơ đãng) Mình có bị trói buộc không?
VLADIMIR
Tôi không nghe rõ.
ESTRAGON
Tôi hỏi mình có bị trói buộc không?
VLADIMIR
Trói buộc?
ESTRAGON
Phải.
VLADIMIR
Như thế nào đây?
ESTRAGON
Một cách khăng khít.
VLADIMIR
Nhưng mà với ai? Do ai?
ESTRAGON
Với người của anh.
VLADIMIR
Với Godot à? Trói buộc với Godot? Ý nghĩ hay chưa! Đời nào! (một lúc sau) Chưa đâu (gằn giọng).
ESTRAGON
Ông ta tên Godot?
VLADIMIR
Chắc thế.
ESTRAGON
Này! (y nắm chót lá của củ cải nâng lên và quay quay trước mặt). Cũng lạ, càng ăn càng thấy kém ngon.
VLADIMIR
Tôi thì lại khác.
ESTRAGON
Khác thế nào?
VLADIMIR
Càng ăn tôi càng thấy ngon.
ESTRAGON
(sau một lúc lâu nghĩ ngợi) Như thế gọi là khác nhau à?
VLADIMIR
Vấn đề thuộc về thể chất.
ESTRAGON
Thuộc về tính tình.
VLADIMIR
Đành phải chịu vậy.
ESTRAGON
Vùng vẫy cũng hoài công.
VLADIMIR
Người ta không làm sao tự thay đổi được.
ESTRAGON
Quanh quẩn mãi rồi cũng thế thôi.
VLADIMIR
Bản tâm làm sao đổi được.
ESTRAGON
Đành phải chịu (chìa phần củ cải còn lại cho Vladimir). Anh có muốn ăn nốt không?
Một tiếng kêu khủng khiếp vọng lại, sát ngay cạnh. Estragon buông củ cải. Họ đơ người lại, kế đó hối hả chạy về phía cánh gà. Estragon dừng lại dọc đường, quay bước trở lại, nhặt củ cải lên, giúi vào túi, phóng về phía Vladimir đang chờ, lại dừng chân, quay bước trở lại, nhặt lấy chiếc giày, kế chạy theo Vladimir. Hai người ôm chặt lấy nhau, thụt đầu vào vai, quay lưng lại với sự đe dọa, chờ đợi.
Pozzo và Lucky đi vào. Người đi sau điều khiển người trước bằng một sợi dây cột quanh cổ, thế nào mà thoạt đầu người ta chỉ trông thấy có Lucky kéo theo sợi dây, khá dài đến nỗi phải chờ lúc y ra tới giữa sàn gỗ Pozzo mới từ cánh gà ào ra. Lucky mang một chiếc va li nặng nề, một ghế xếp, một giỏ đựng lương thực và một cái áo choàng (trên cánh tay), Pozzo cầm một ngọn roi.
Pozzo
(từ trong cánh gà). Nhanh lên! (tiếng roi quất cùng với Pozzo hiện ra. Hai người băng ngang sân khấu. Lucky đi qua trước Vladimir và Estragon ra khỏi sân khấu. Pozzo, trông thấy Vladimir và Estragon dừng bước. Sợi dây căng thẳng. Pozzo kéo mạnh) Lui lại! (tiếng người ngã. Đó chính là Lucky với trọn đồ đạc của y. Vladimir và Estragon nhìn y, phân vân giữa ý muốn đến tiếp cứu và mối e ngại phải xen vào một chuyện không liên hệ gì đến họ. Vladimir tiến một bước về phía Lucky. Estragon nắm lấy tay áo y giữ lại)
VLADIMIR
Buông tôi ra!
ESTRAGON
Đứng yên.
POZZO
Coi chừng! Nó hung dữ (Estragon và Vladimir nhìn Pozzo). Với người lạ.
ESTRAGON
(nói khẽ) Ông ta đấy ư?
VLADIMIR
Ai?
ESTRAGON
Coi kìa…
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!