
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Tình Yêu Vị Kem Ý
Giới thiệu tác phẩm
“Ai đó đã nói người ta đến Ý để nếm mật ngọt tình yêu và vị kem gelato, nhưng đôi khi họ còn tìm thấy nhiều điều hơn thế.”
Năm mười sáu tuổi, sau khi mẹ qua đời, Lina một mình đến Ý để sống cùng một người được giới thiệu là bố của mình. Nhưng người bố nào lại vắng mặt trong suốt mười sáu năm cuộc đời của con gái mình cơ chứ? Và hơn thế, khi đến nơi Lina mới biết ông ấy đang sống trong một nghĩa trang.
Những nỗi buồn mất mát vẫn đeo bám Lina, cùng lúc cô bé phải học cách hòa nhập với cuộc sống mới, tại một nơi hoàn toàn xa lạ, giữa nghĩa trang vắng lặng nơi nước Ý xa xôi.
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
Mở đầu
BẠN ĐÃ TỪNG CÓ NHỮNG NGÀY TỒI TỆ RỒI NHỈ? BẠN BIẾT đấy, đó là những ngày mà đồng hồ báo thức không đổ chuông, bánh mì nướng cháy khét lẹt và bạn muộn màng nhớ ra toàn bộ quần áo của mình đều đang sũng sĩnh nước trong máy giặt. Sau đó, bạn ba chân bốn cẳng chạy đến trường trễ mười lăm phút, cầu trời không ai nhận thấy bạn có cùng xì-tai tóc với cô dâu của Frankenstein*, nhưng ngay khi bạn vừa rón rén ngồi vào chỗ thì giọng thầy giáo đã vang lên: “Vào muộn hả, Emerson?” Rồi sau đó tất cả đều nhìn chằm chằm vào bạn và nhận ra điều không hay ho kia.
Cô dâu của Frankenstein là nhân vật xuất hiện trong tiểu thuyết Frankenstein và sau này là trong bộ phim Cô dâu của Frankenstein sản xuất năm 1935 của hãng phim Universal. Nhân vật này nổi tiếng với tóc xoăn dựng ngược có hai sọc tóc trắng hình tia chớp ở hai bên.
Tôi cam đoan bạn cũng có những ngày như thế. Tất cả chúng ta đều có. Nhưng còn những ngày thực sự tồi tệ thì sao? Đó là những ngày mà mọi thứ như được thổi phồng lên và tệ hại đến nỗi chúng nhai sạch tất cả những gì bạn quan tâm chỉ để nhổ vào mặt bạn cho vui.
Cái ngày mẹ kể với tôi về Howard chắc chắn được xếp vào diện tệ cùng tệ cực ấy. Nhưng lúc đó, ông cũng chỉ là mối lo lắng vặt vãnh nhất mà thôi.
Vào một ngày khi tôi học lớp Mười một được hai tuần, hai mẹ con đang trên đường về nhà sau buổi thăm khám của mẹ. Trong xe im phăng phắc, chỉ có tiếng quảng cáo trên sóng radio của hai người giả giọng Arnold Schwarzenegger*, và dù hôm ấy là một ngày nóng nực nhưng hai chân tôi vẫn nổi đầy gai ốc. Mới sáng hôm ấy thôi, tôi vừa về nhì trong cuộc thi chạy việt dã đầu tiên của mình, và tôi không thể nào tin được chuyện đó bây giờ chẳng còn quan trọng.
Arnold Schwarzenegger, sinh năm 1947, là cựu thống đốc bang California, Hoa Kì. Trước đó, ông từng là diễn viên, nổi tiếng với loạt phim Kẻ hủy diệt.
Mẹ tắt radio. “Lina, con thấy thế nào?” Giọng mẹ bình tĩnh, và khi tôi nhìn mẹ, nước mắt tôi lại lưng tròng. Mẹ tôi xanh xao và gầy guộc quá. Sao tôi lại vô tâm không nhận ra mẹ đã gầy đến thế?
“Con không biết nữa,” tôi nói, cố giữ giọng đều đều. “Con thấy sốc.”
Mẹ gật đầu rồi dừng xe trước đèn đỏ. Ánh mặt trời chói chang, nhưng tôi nhìn chằm chằm vào nó, mặc cho mắt bỏng rát. Đây là ngày mọi sự đều đổi thay, tôi nghĩ. Từ đây trở đi sẽ chỉ có ngày trước và sau hôm nay mà thôi.
Mẹ hắng giọng và khi tôi nhìn sang, mẹ ngồi thẳng lưng như thể có điều quan trọng muốn nói. “Lina, mẹ đã kể cho con nghe về lần mẹ dám bơi trong đài phun nước chưa?”
Tôi quay phắt sang. “Sao ạ?”
“Con nhớ mẹ từng kể rằng mẹ đã học một năm ở Florence chứ? Mẹ cùng cả lớp đi chụp hình dã ngoại, và hôm đó là một ngày oi nóng đến nỗi mẹ nghĩ mình sắp tan chảy ra mất. Một người bạn của mẹ, tên là Howard, đã thách mẹ nhảy vào đài phun nước.”
Bây giờ hãy nhớ rằng tôi sắp đón nhận tin tức xấu nhất đời mình. Xấu nhất đấy nhé.
“… Mẹ đã dọa một nhóm du khách người Đức sợ chết khiếp. Họ đang tạo dáng chụp hình và khi mẹ trồi lên khỏi mặt nước, một trong số họ đã mất thăng bằng và suýt ngã bổ chửng vào đài phun nước cùng mẹ. Họ nổi quạu, thế là Howard tri hô rằng mẹ bị chết đuối và nhảy vào theo.”
Tôi trố mắt nhìn mẹ, còn mẹ quay sang hé cười với tôi.
“Ờ… mẹ này? Chuyện đó buồn cười lắm, nhưng sao bây giờ mẹ lại kể với con?”
“Mẹ chỉ muốn cho con biết về Howard. Chú ấy rất vui tính.” Đèn chuyển xanh và mẹ giậm chân ga.
Gì? Tôi nghĩ. Gì gì gì?
•••
Lúc đầu tôi tưởng chuyện đài phun nước là một mẹo đối phó, như kiểu có lẽ mẹ nghĩ một câu chuyện về người bạn cũ có thể giúp chúng tôi quên đi tảng đá treo lơ lửng trên đầu. Vô phương phẫu thuật. Vô phương cứu chữa. Nhưng sau đó mẹ lại kể một câu chuyện khác. Rồi một chuyện khác. Mẹ huyên thuyên một mình và cứ độ dăm ba từ thì Howard lại xuất hiện một lần. Sau đó cuối cùng mẹ cũng chịu hé lộ lí do cho toàn bộ những chuyện về Howard, chà… hãy coi như không biết gì lại vui.
“Lina, mẹ muốn con đến Ý.”
Đó là một ngày giữa tháng Mười một và tôi đang ngồi bên giường bệnh của mẹ, với một chồng tạp chí Cosmo cũ tìm được trong phòng chờ. Tôi dành mười phút vừa qua để làm bài trắc nghiệm “Theo thang đo từ Không đến Xèo xèo: Bạn nóng bỏng tới mức nào?” (7/10)
“Nước Ý sao?” Tôi hơi sao nhãng. Người làm bài trắc nghiệm trước tôi đạt 10/10 và tôi đang cố nghĩ xem là bằng cách nào.
“Ý mẹ là mẹ muốn con đến sống ở Ý. Sau này.”
Tôi giật thót mình. Thứ nhất, tôi không tin vào sau này. Đúng, bệnh ung thư của mẹ đang phát triển như các bác sĩ đã tiên liệu, nhưng họ không biết tất cả. Ngay sáng nay thôi, tôi vừa đánh dấu một câu chuyện trên mạng kể về một người phụ nữ đã vượt qua bệnh ung thư và leo lên ngọn Kilimanjaro*. Mà hơn nữa, nước Ý ư?
Kilimanjaro là một ngọn núi ở Tazmania, cao 5.895 m.
“Vì sao ạ?” Tôi hỏi, giọng nhẹ bẫng. Quan trọng là phải khiến cho mẹ được vui. Để bình phục, nhất thiết phải tránh những căng thẳng không đáng có.
“Mẹ muốn con ở cùng Howard. Một năm ở Ý có nhiều ý nghĩa đối với mẹ và mẹ muốn con cũng được trải nghiệm như mẹ.”
Tôi liếc mắt nhìn nút gọi y tá. Ở cùng Howard tại Ý? Người ta cho mẹ dùng quá nhiều morphine* chắc?
Morphine được sử dụng giúp làm dịu cơn đau nặng, thường là với các bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối. Nó thuộc về một nhóm thuốc được gọi là thuốc giảm đau gây ngủ. Thuốc tác động lên não để thay đổi cách cơ thể cảm nhận và phản ứng với cơn đau.
“Lina, nhìn mẹ này,” mẹ nói bằng giọng Tôi Là Người Mẹ quyền uy nhất.
“Howard? Ý mẹ là cái chú mà mẹ nhắc đến suốt hả?”
“Đúng, chú ấy là người tốt nhất mẹ từng biết, chú ấy sẽ che chở cho con.”
“Che chở cho con khỏi cái gì?” Tôi nhìn vào mắt mẹ, hơi thở bỗng nhiên trở nên hổn hển. Mẹ rất nghiêm túc. Phòng bệnh viện có túi giấy không nhỉ?
Mẹ lắc đầu, đôi mắt lấp loáng nước. “Chuyện sẽ rất… khó khăn. Bây giờ chúng ta không phải nói về vấn đề đó, nhưng mẹ muốn chắc chắn rằng con được nghe quyết định của mẹ từ chính mẹ. Con sẽ cần một người nào đó. Về sau này. Và mẹ nghĩ chú ấy là tốt nhất.”
“Mẹ, chuyện này chẳng ra đâu vào đâu hết. Vì sao con phải đến sống với một người xa lạ chứ?” Tôi bật phắt dậy và bắt đầu lục lọi ngăn kéo cái tủ nhỏ của mẹ. Phải có túi giấy ở đâu đó chứ.
“Lina, ngồi xuống nào.”
“Nhưng, mẹ…”
“Ngồi xuống. Con sẽ ổn thôi. Con sẽ làm được. Cuộc đời của con còn dài và sẽ rất tuyệt vời.”
“Không,” tôi nói. “Mẹ sẽ làm được. Vẫn có người vượt qua được bệnh ung thư mà.”
“Lina, Howard là một người bạn tuyệt vời. Rồi con sẽ thật lòng yêu quý chú ấy.”
“Con không tin. Và nếu chú ấy là bạn tốt đến thế, vậy thì tại sao trước nay con chưa từng gặp chú ấy?” Tôi thôi tìm túi, ngồi sụp xuống ghế và gục đầu giữa hai đầu gối.
Mẹ gượng ngồi dậy rồi vươn tay ra đặt lên lưng tôi. “Chuyện giữa mẹ và chú ấy hơi rắc rối, nhưng chú ấy muốn làm quen với con. Và chú ấy bảo rất mong có con tới sống cùng. Hãy hứa với mẹ rằng con sẽ thử xem sao nhé. Ít nhất là vài tháng.”
Có tiếng gõ cửa và cả hai mẹ con tôi ngước lên, một cô y tá mặc đồ màu xanh da trời bước vào. “Tôi vào kiểm tra chút thôi,” cô vui vẻ nói, hoặc tảng lờ hoặc giả vờ không thấy vẻ mặt của tôi. Trong thang từ Một đến Căng thẳng, căn phòng này vào khoảng 100/10.
“Xin chào. Tôi vừa nói với con gái rằng con bé nên tới Ý.”
“Nước Ý à,” cô y tá nói và áp cả hai bàn tay lên ngực. “Tôi đã đến đó vào kì trăng mật. Kem gelato, tháp nghiêng Pisa, thuyền gondola ở Venice… Cháu sẽ thích đất nước ấy cho mà xem.”
Mẹ nở nụ cười chiến thắng với tôi.
“Mẹ à, không. Không đời nào con đến Ý đâu.”
“Ồ nhưng mà cưng ơi, cháu phải đi thôi,” cô y tá bảo. “Đó là trải nghiệm cả đời chỉ có một lần.”
Cô y tá cuối cùng cũng đúng ở một điểm: Tôi quả là phải đi. Nhưng không ai cho tôi mảy may gợi ý về điều tôi sẽ biết một khi đến đó.
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!