
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Những Quân Cờ Domino
Giới thiệu tác phẩm
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
Chương 1: Dự cảm
Chủ nhật đẹp trời. Nắng tràn trề rực rỡ trên phố. Thứ nắng này luôn khiến người ta tưởng tượng đến một điều gì đó huy hoàng sắp xảy ra, nhưng thực ra sẽ chẳng có gì xảy ra, chỉ là nắng thôi. Những chùm bóng bay nhiều màu tỏa khắp mọi con đường, giống cảnh quay cuối cùng trong một bộ phim Pháp. Chút gió nhẹ cuối cùng tiễn mùa cũ, từng cành cây bên đường như ngả thấp xuống một chút sát với hơi thở của phố. Cuối cùng thì hè cũng đã đến. Điều khó chịu nhất khi sống ở một nước nhiệt đới là bạn sẽ phải liên tục thay đổi cảm xúc cho phù hợp với mùa. Mùa đông ngày càng ngắn lại, ai cũng có thể nhận thấy rõ điều đó. Nhiệt độ không phải thứ quyết định lối sống tại thành phố này, tuy thế bạn cũng phải có một tủ quần áo đa dạng đủ để không trở nên ngớ ngẩn mỗi khi hè sang đông tới.
Khanh thử đi thử lại mớ quần áo trong tủ, cái thì ngắn quá, cái thì nực nội, cái vừa thì lại không biết mặc gì cho hợp, cái hợp với nhau thì lại không hợp với cô. Quả là bi kịch. Một nghiên cứu nhỏ chỉ ra rằng phụ nữ tốn khoảng sáu năm trong cuộc đời chỉ dành riêng cho việc đứng trước gương mỗi ngày thay ra mặc vào mớ vải đủ màu sắc, cá nhân Khanh cho rằng nói như vậy có vẻ hơi quá. Nhưng nếu bạn đã bắt đầu dễ dãi với bản thân trong việc đắp gì lên người cũng ra đường được, thì xin chúc mừng, bạn sắp ế chồng.
Tuy còn đến gần mười năm mới phải lo về thảm kịch ấy, Khanh đã mường tượng ra được viễn cảnh từ người dì của mình – một người phụ nữ luôn là chủ đề dèm pha của cả họ hàng gia tộc anh em gần xa gà mèo chim chuột mỗi khi họ có dịp tụ tập lại – một bữa giỗ hay tất niên chẳng hạn. Bản thân cô, hai mươi tuổi, chẳng phiền muộn cuộc đời, mỗi ngày chỉ ăn một bữa rưỡi, ngủ sau mười hai giờ, vẫn còn dán poster một boyband thần tượng ngay đầu giường; nhưng đã sớm ý thức được rằng phụ nữ dẫu có đẹp mấy mà không sớm được nhấc đi trước khi đầu ba ập tới, thì nhất định sẽ thành một của nợ không hơn không kém trong đại gia đình. Có ai đó nói rằng phụ nữ qua hai mươi tám tuổi mà vẫn chưa lấy chồng thì giống như là cái quạt gió giữa mùa đông – đến bố mẹ bạn còn chẳng hiểu nhiệm vụ của bạn trong nhà là gì, nữa là người khác.
Khanh thích Demo – một boyband chuẩn, có thể tự sáng tác và chơi nhạc cụ, gồm hai chàng trai có vẻ ngoài bóng bẩy, hát hay và không gay. Thực ra nhìn ra xung quanh, cô chẳng còn thấy mấy người bạn cùng lứa tuổi vẫn còn thích boyband nữa. Hoặc cô quá lỗi thời, hoặc họ đang sống quá nhanh. Bạn bè cô giờ chỉ thích nghe nhạc electronic, nhạc chills, nhạc punk... không thì chí ít cũng cứ phải là nhạc nước ngoài, phải trong bảng xếp hạng billboard US–UK. Mà nói chung về cơ bản, họ không thật sự thích nghe nhạc. Họ không coi nhạc là một thứ cứu cánh của cuộc đời, một đam mê cháy bỏng như cách đây nhiều năm những thế hệ trước đã từng cảm thấy. Giờ với những người bạn cô thì âm nhạc chỉ là thú vui, là thứ tiêu khiển giết thời gian, có thì tốt không có thì thôi, nghe cũng được không nghe cũng được. Họ không cần thuộc lời, không cần cảm nhận giai điệu, chẳng để ý xem ai sáng tác và đôi khi họ còn chẳng quan tâm xem ai hát, điều quan trọng là có nhún nhảy được theo hay không. Điều này âu cũng dễ hiểu, khi mà giới trẻ đã có quá nhiều thứ để giải trí khác, âm nhạc không còn là độc tôn. Nghe các boyband thì lại càng không, bởi như thế là tương đối quê mùa. Khanh chẳng quan tâm đến điều đó, cô có lựa chọn của riêng mình và hài lòng với nó.
Mùa hè này Khanh quyết tâm vào Sài Gòn để xem liveshow của ban nhạc yêu thích. Nhưng Khanh không phải làm điều đó một mình, cô còn có An – một cậu bạn yêu thích rủi ro. Năm ngoái khi đầu tư hết sạch tiền vào chứng khoán mà chẳng có quả nào nở ra thành gà con, An suy sụp thảm hại. Tuy thế, nhanh chóng phục hồi tinh thần như những con nghiện chân chính, An gom góp tiền từ công việc thiết kế của mình để tiếp tục tìm kiếm những cơ hội đầu tư mới. Chân tình mà nói, Khanh không biết khi nào gã bạn lại nổi hứng đỏ đen và rơi xuống hố tiếp, nhưng thây kệ thôi. Càng thân nhau thì người ta lại càng khó khuyên nhủ nhau những lời chân tình.
Khanh rảo bước vào tiền sảnh sạch như lau như li không một dấu vết của vi trùng. Nơi dì Lam của Khanh làm là một công ty thời trang có tiếng, đặt trụ sở tại ba miền. Không khí làm việc Minh Nhật nhộn nhịp khắp nơi, các bức tường chằng chịt poster những sự kiện mà công ty sắp thực hiện. Khanh đã từng mơ ước sau này có được công việc như Lam – chỉ dưới một người mà trên cả trăm người; chẳng phải cung phụng, xin xỏ ai, chẳng phải hèn hèn cúi mặt dù chỉ đến muộn năm phút, cũng chẳng phải sợ thất nghiệp mùa hè sau; chỉ việc làm thật tốt công việc của mình và chờ nhân vật bên trên sảy chân để thế chỗ. Nhưng mặt khác, Khanh cũng biết để có được thành công như ngày hôm nay, Lam phải đánh đổi không ít thứ. Một trong số những điều đó là đến giờ cô vẫn bị coi là gái già khó tính đoan chính chưa chồng. Trong số mười người phụ nữ được hỏi, chắc chắn chín người sẽ nói: “Tôi thà chết cũng phải kiếm được tấm chồng trước khi đến tuổi cô ta.”
Khanh nháy mắt với anh chàng tiếp tân đỏm dáng rồi đi vào phòng dì Lam, ở đây mọi người đã quá quen với cô. Khanh đẩy chiếc cửa gắn bảng chữ Marketing Manager.
“Nói thật đi, không thể nào chỉ mới đây mà dì lại trẻ ra như thế được.” Khanh nheo mắt.
“Thôi nàng. Nàng không cần nịnh tôi làm gì.” Lam mỉm cười, gom mấy tập tài liệu để sang một góc. “Dạo này lại gầy đi à? Bà ngoại làm gì mà bỏ bê cô công chúa của tôi thế này?”
“Bà vẫn ép cháu ăn, phải đến hai tạ cám tăng trọng một tháng! Chỉ là đứng cạnh dì cháu bị tụt sắc đẹp một cách bất thường.”
“Muốn xin xỏ gì đây?”
Hai người cười to. Gọi là dì, nhưng từ nhỏ, mối quan hệ giữa hai người đã như chị em. Mẹ Khanh mất sớm, Lam và Khanh lại chỉ cách nhau hơn chục tuổi, thế nên Khanh thân với dì Lam không lý do. Cả hai có cùng gu ẩm thực, cùng kiểu mắt ngắm trai đẹp, cùng khiếu thời trang, thời tiết, thời sự... nên chẳng khác một phiên bản chia đôi là mấy. Mặc dù biết bao người đàn ông dòm ngó, hết đầu hai rồi mà Lam vẫn ở không. Cô thành đạt, xinh đẹp, cuốn hút và cô đơn. Thực ra đó là một cách nói tránh về việc quả bom nổ chậm vẫn chứa trong nhà, chưa biết chừng nào mới có cao thủ mang đi. Tiền quan trọng, nhưng đến một mức nhất định, tiền xếp sau rất nhiều những tiêu chuẩn khác.
“Bố có nói là sẽ về hôm giỗ mẹ không Khanh?” Lam bâng quơ.
Khi Lam nói đến đây, trong lòng Khanh bỗng có chút buồn tủi. Bố cô là một đạo diễn nổi tiếng. Ba ngày là thời gian nếu may mắn Khanh có thể gặp được bố trong một tháng, bởi những lịch chạy phim và quảng cáo triền miên của ông ở nước ngoài. Người ta chỉ trách những kẻ ham chơi, có mấy ai trách người ham việc. Hơn nữa, ông rất yêu Khanh, mỗi lần về nước, ông ở lì với cô vài ngày. Không bạn bè, không ăn nhậu, không cặp bồ, chỉ có Khanh thôi. Đó là điều mơ hồ an ủi cô trong những ngày thiếu thốn tình cảm gia đình.
“Dạ cháu cũng không biết, có lẽ có.” Khanh mỉm cười: “Dì này, cháu với An định mấy hôm tới vào Sài Gòn, ở đến hết hè.”
“Gì mà lâu thế?” Lam tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Sắp tới có liveshow của Demo. Bọn cháu vào sớm, thăm thú Sài Gòn, nhân tiện kiếm việc gì đó làm thêm cho đổi gió.”
“Thế cô cậu định trải chiếu ngủ ngoài cầu à?” Khi nói về điều gì đó không bình thường, cặp lông mày của Lam nhướn lên, trông như cách đôi mắt phía dưới cả kilomet.
“Thực ra đó chính là vấn đề cháu định nhờ dì đấy.” Khanh nũng nịu, đó là một vẻ mặt rất khó từ chối, dù bạn là ai, trai hay gái, chẳng mấy người có thể từ chối trước đôi mắt to tròn đó. “Dì quen biết rất rộng. Cháu nhờ dì tìm cho cháu nơi ở... miễn phí!”
“Trên đời làm gì có gì miễn phí, nhưng với cháu thì thực ra dễ thôi. Đổi lại dì cần cháu đồng ý làm một việc, ok?”
“Bất cứ chuyện gì trừ việc lại bắt cháu đi làm người mẫu.” Khanh lờ mờ đoán.
“Ơ, cái cô này. Lần nào cũng từ chối tôi là sao!? Tôi mà có khuôn mặt và dáng người của cô thì thế giới này biết tay tôi. Thật là phí của giời.”
“Thôi mà, cháu còn trẻ. Hãy để cháu làm những gì mình muốn đi.” Khanh ngắt lời: “Cũng như dì đó, dì có thích suốt ngày bị ép lấy chồng đâu! Thôi cháu đi đây, An đang chờ!”
Vừa dứt câu, Khanh hôn gió một cái rồi chạy vội ra ngoài, không để Lam có cơ hội nói thêm tiếng nào về ý định cũ rích đấy. Đây đã là chủ đề thường trực giữa hai người mỗi lần chạm mặt. Lam ngước mắt nhìn qua cửa kính dáng dấp mảnh mai cao ráo của Khanh mà lắc đầu tiếc nuối. Chiếc quần skinny jeans tôn lên đôi chân dài bất tận của cô. Khanh có những đường nét duyên dáng và gọn gàng, khuôn mặt đầy cá tính với chiếc mũi thẳng, cằm nhỏ, gò má cao và lông mi cong vút. Đẹp nhất là đôi mắt, như được thừa hưởng lại từ người mẹ, đôi mắt sâu và đen, mỗi khi nhìn, Lam thấy mình như hút vào không gian ấy – không gian chứa đầy cảm xúc của tình yêu và nỗi nhớ. Càng yêu cô cháu bao nhiêu, Lam càng muốn Khanh bước vào thế giới giải trí bấy nhiêu. Chỉ mới hình dung đến việc rồi Khanh sẽ tỏa sáng trên sân khấu, Lam đã thấy mình như trẻ lại cả chục tuổi, thậm chí cô còn từng nghĩ tới việc đi phẫu thuật thẩm mỹ y hệt như khuôn mặt hoàn hảo của Khanh. Khanh như một phiên bản tuyệt vời mà Lam đã từng muốn trở thành cách đây mười năm, dù Khanh thì lại đang muốn điều ngược lại. Cuộc đời quả là những mũi tên chạy trái chiều đến kỳ lạ.
Khanh ngồi với An tại Underground Bridge. Quán café như một góc nhỏ yêu thích của họ, khi đã chán những sự lang thang, lại về đây ngồi giữa âm thanh tuyệt hảo của những bản jazz phát ra từ chiếc loa cũ đặt ở góc phòng. Khanh thích những chiếc ghế gỗ đặt ngổn ngang cạnh chiếc bàn chung khổng lồ bằng đá tảng ở đây. Giữa những sự sắp đặt nhiều lúc quá hoàn chỉnh của cuộc sống, đôi khi người ta cần những thứ không định trước; tựa như những toa tàu lớp học lạ lùng trong cuốn Tốt–tô–chan mà Khanh hay đọc khi còn nhỏ... An nói nghĩ đến thời gian sắp tới, cậu có chút dự cảm bất an, nhưng đôi khi sự hứng khởi đè bẹp cả những lo lắng thường trực. Đến đâu thì đến, Hà Nội ngột ngạt quá rồi. Chúng ta ở lại một thành phố, chẳng phải vì yêu nơi đó, mà bởi vì thành phố đó có những người mà chúng ta yêu. Và khi không còn những người đó nữa, chúng ta đi. Chiều xuống chậm dần, thứ ánh sáng trong lành tắt hẳn trên những chiếc lá dường như đang rủ rỉ chìm vào giấc ngủ. Đường phố lóa lên những ánh đèn pha xuôi ngược. Những mệt mỏi của ngày làm người ta muốn trở về với góc ấm cúng đến sốt sắng. Không khí nóng bức, chắc đêm sẽ có mưa.
Khi ngồi trên máy bay, Khanh nhớ lại lúc dì Lam nói với cô về người mà cô được gửi gắm trong Sài Gòn – ông Nam – “Cháu không gặp không tưởng tượng được đâu!” Ông Nam là một người bạn của Lam, cũng hoạt động trong lĩnh vực truyền thông và quảng cáo. Khi nghe nói về nhân vật đó, An có vẻ hào hứng. Cậu gật gù: “Một người quan hệ rộng trong giới giải trí Sài Gòn như vậy khéo lại giúp được bạn trong cái tình yêu bất tận với nhóm nhạc đẹp trai kia cũng nên.”
“Đẹp trai và hát hay.” Khanh thêm vào, đầy tự hào.
“Rồi. Đẹp trai, hát hay, biết bay và không hề gay. Một điệp khúc mãi không chán sao? Giải tán hội nghị!” An cười, cắm tai nghe vào tai.
Máy bay hơi rung một chút khiến Khanh chợt rùng mình. Cô không thích cảm giác khi ngồi trên máy bay, tuy vậy không phải bao giờ người ta cũng được quyền lựa chọn mọi thứ cho mình. Đi máy bay bao giờ cũng khiến Khanh thấy sợ hãi. Những hành khách xung quanh cô đã tự trang bị cho mình một thú vui riêng trên chuyến bay ngắn. Họ nhìn rất thảnh thơi với những chiếc tai nghe to nhỏ, những tờ báo đặc kín chữ, hoặc đang xem một bộ phim hài trên chiếc màn hình nhỏ trước mặt. Những âm thanh trong khoang dần dần lắng xuống, bỏ lại Khanh đơn độc giữa những ý nghĩ xa lạ. Cô biết mình thuộc số ít những người mắc phải hội chứng sợ đi máy bay, mà phần lớn bắt nguồn từ việc sợ không gian kín. Đó là kiểu người luôn tự đặt cho mình những câu hỏi như: “Nếu tôi bị mắc kẹt ở đây thì sao, nếu tôi đột nhiên lên cơn đau tim thì sao, hoặc chiếc máy bay nhỏ xíu này sẽ không bao giờ hạ cánh thì sao?” Khi còn nhỏ, Khanh thường chơi trốn tìm với lũ trẻ hàng xóm, thứ trò chơi ngớ ngẩn nhất của tuổi thơ mỗi người, khi lớn lên ai cũng sẽ nhận ra điều đó. Một lần cô trốn trong tủ quần áo và chờ đợi, nhưng mười phút, hai mươi phút rồi cả tiếng đồng hồ trôi qua, chẳng có ai đến tìm cô. Cảm giác sợ hãi dần dần dâng lên, những chiếc sơmi treo hờ hững trong tủ đung đưa trêu tức Khanh. Khi cô mở tủ ra thì tất cả mọi người đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Khanh không bao giờ quên cảm giác đó bởi cũng cùng ngày hôm ấy, mẹ cô mất trong một tai nạn giao thông. Tất cả cứ như một dãy domino được xếp hỗn loạn, chúng ta không biết nhiều về những gì sắp diễn ra khi quân cờ đầu tiên đổ xuống.
Khanh tự trấn an mình bằng cách tìm kiếm khoảng không rộng lớn ngoài bầu trời. Cuối cùng thì Hà Nội vẫn không mưa. Không lâu nữa những ngày hè Hà Nội sẽ ở sau lưng. Lớp kính cường lực ở cửa sổ bỗng lấm tấm không khí ẩm tích tụ qua những đám mây, vậy là cô đã ở giữa bầu trời. Ngoài khoảng không vô định kia đâu chỉ có một chiếc máy bay, cũng đâu phải chỉ có một lộ trình, lối rẽ nào cho chúng khi chẳng còn vạch phân cách và những ô đèn tín hiệu? Dù biết chắc chiếc Boeing 777 này sẽ chỉ có thể đưa cô đến Sài Gòn, nhưng Khanh cứ có cảm giác, kế hoạch hoàn hảo cô vạch ra rồi sẽ trượt khỏi đường băng, theo – một – cách – nào – đó.
Sau một tiếng ba mươi phút trên bầu trời, cuối cùng Khanh đã được dán mắt nhìn Sài Gòn bên ngoài cửa taxi. Cũng chẳng có gì khác. Vẫn bầu trời xanh ấy, vẫn những con người trông từa tựa thế và vẫn những chiếc xe y hệt đó. Chỉ có cái tấp nập của đường phố khiến cô bất giác thấy lạ lẫm. Ánh nắng trưa soi qua cửa kính, chiếu vào khuôn mặt rạng ngời của Khanh, một chú chim bồ câu từ đâu bỗng bay vút lên khoảng không gian chật hẹp phía trên, làm rung động những tán lá lười biếng. Những điều mới mẻ ít nhất cũng đã bắt đầu.
Taxi dừng trước một dãy biệt thự liền kề sang trọng. Có vẻ đây đúng là địa chỉ mà dì Lam đã đưa. An bấm chuông trong lúc Khanh nhìn quanh. Một căn biệt thự nhỏ hai tầng với hàng rào giả gỗ màu trắng bắt mắt, phía trên lớp kính xuyên suốt là cửa sổ nhỏ kín đáo. Những lớp gạch giả đá trên tầng hai cạnh từng ô cửa sổ lớn gợi lên vẻ bí ẩn kỳ quặc. Ngôi nhà nhìn từ bề ngoài cũng chẳng có gì là đồng bóng như dì Lam đã miêu tả, có lẽ dì đã hơi quá lời.
“Có việc gì?”
Trước mặt hai người là một chàng trai dáng cao ráo, đôi chân loẹt quẹt loại dép hay phát miễn phí trong khách sạn. Anh ta mặc một bộ pijama màu lông chuột to quá khổ, trông như vừa mượn được của ông nội, mái tóc rối tung, mặt mũi xem chừng khá ngái ngủ, đeo một đôi kính cận gọng to trông như một con mọt sách. Anh ta vừa ho sù sụ vừa chỉnh lại chiếc khẩu trang đang đeo trên mặt.
“Anh làm ơn cho em hỏi ông Nam có nhà không?”
“Nhầm nhà.” Anh ta nói thản nhiên ngay trước khi đóng sầm cánh cửa lại, không kịp cho người đối diện kịp nói một lời xin lỗi.
“Nhưng theo địa chỉ dì Lam cho thì rõ ràng là ở đây.” An nhìn sang Khanh, nhún vai.
Khanh liều mạng bấm chuông lần nữa.
“Có phải đây là địa chỉ nhà này không?” Khanh giật tờ giấy trên tay An đưa về phía chàng trai khi anh ta vừa mở cửa. Hẳn nhiên là anh ta từ khuôn mặt cáu kỉnh đã đổi thành cực kỳ cáu kỉnh. Trán anh ta nhăn lại thành ba đường, hằn sâu đầu lông mày, mắt nheo lại, cùng với cặp kính khổng lồ bên ngoài khiến tổng thể lúc này trông anh ta như ông già một trăm năm mươi tuổi.
“Đúng. Nhưng ở đây là khu hai. Địa chỉ mà cô cậu đang tìm ở khu mười hai.” Anh ta trả lời sau khi liếc nhìn tờ giấy.
“Vậy làm thế nào để... “
Chàng trai đóng sập cửa lại trước khi An kịp nói hết câu hỏi đường. Hai người tức nổ đom đóm mắt, nhưng không có lý gì để trách được một người lạ. Họ có thể giúp bạn, cũng có thể không, đó là lựa chọn của họ, không phải của bạn. Trong những giải pháp của chương trình lúc này, Khanh chọn trợ giúp từ người thân. Việc gọi thẳng cho ông Nam có thể sẽ hơi mất mặt và phiền hà một chút nhưng cô không thấy có gì khả quan từ khán giả trường quay vừa sập cửa trước mặt. Lòng vòng ở mê cung những biệt thự này trong lúc trời đang nắng như vả vào mặt cũng không phải ý hay. Trong lúc Khanh nói chuyện điện thoại, An đứng tần ngần ở đó, ra vẻ như suy nghĩ điều gì ghê lắm, trông mặt giống vừa bị táo rơi vào đầu mà vẫn chưa phát hiện ra được gì. Nhưng An không nói dẫu cho Khanh gặng hỏi và bắt cô cùng ôm khư khư cái bí mật vô hình ấy đứng ngoài đường chờ như hai cái giẻ rách. Thực ra, giẻ rách vẫn còn đỡ hơn vì nó không phải kéo theo đống vali chằng chịt như thế này. Đời không như sách vở nên bạn sẽ phải cố gắng niềm nở.
Đón hai đứa là người giúp việc của ông Nam – một cô gái khá xinh xắn. Trông cô chỉ trạc tuổi Khanh, mái tóc buộc gọn gàng, khuôn mặt tròn, đôi mắt sáng ánh lên nét vui vẻ. Cô nói rằng ông Nam vẫn bận việc ở công ty nên cô sẽ đưa họ về nhà cất đồ và nghỉ ngơi, một tiếng sau sẽ có mặt ở Seoul Garden để ăn tối cùng ông. Khái niệm thời gian của những con người luôn bận rộn thế này khiến Khanh liên tưởng ngay đến bố mình, có lẽ ông cũng phải đạt vài giải thưởng điện ảnh của viện Hàn lâm mới chịu ngừng làm việc.
Chiếc taxi chạy chừng mười phút thì đến nhà ông Nam. Căn nhà bên ngoài không có gì đặc biệt, dàn hoa giấy trồng khéo léo chen ra bức tường đá cao, trông lạnh lẽo và kín đáo với những tấm rèm lớn che kín các ô cửa sổ. Hàng cây to trồng sát nhau phía trong như những người bảo vệ trầm tĩnh đang làm nhiệm vụ. Cạnh những tán lá trên cùng, Khanh có thể thấy phần mái ngói màu ghi đỏ, giống như những căn nhà nổi tiếng xây hàng trăm năm trước ở Tô Châu. Cánh cửa chính mở ra, toàn bộ căn nhà như một quyển sách cổ tích khổng lồ đập thẳng vào mặt người khách nào đen đủi lần đầu bước vào. Không có chút gì liên quan đến sự cổ kính bên ngoài, toàn bộ đồ đạc phía trong hầu như chỉ một màu hồng. Những chiếc đồng hồ to nhỏ treo khắp nơi, cùng tích tắc nhảy kim như trêu tức những kẻ lười biếng. Có đến cả trăm cái đồng hồ đặt hỗn loạn như vậy trong phòng khách, một sự sắp xếp khéo léo của nghệ thuật, không hề có chút lộn xộn mà ngược lại gợi vẻ tinh tế. Bộ salon trùng màu chủ đạo, đặt giữa phòng khách cùng chiếc bàn thấp có vẻ không liên quan, toát lên sự đối nghịch rất hấp dẫn. Cứ như nhà của công chúa hạt đậu. Khanh tự nhủ khi đảo mắt nhìn quanh.
Từ trong nhà, bốn con chó nhỏ xíu lông xoăn tít giống Toy Puddles chạy từ đâu ra, vui vẻ quấn lấy chân cô. Khanh hơi giật mình, theo phản xạ co một chân lên như vịt ngủ gật. Dù bốn con chó đều tỏ vẻ dễ thương đặc trưng của dòng chó cảnh, nhưng Khanh vẫn phải dè chừng trước đã. Ở đời chẳng biết thế nào mà lần, những thứ càng đẹp đẽ thì lại càng có thể gây sát thương cao, kinh nghiệm sống đã dạy cô điều đó. An nhìn cô tủm tỉm cười. Cô gái giúp việc kéo bọn chó vào một phòng, nói với ra:
“Anh chị chuẩn bị nhanh nhé, rồi chút mình đi luôn.”
Trời Sài Gòn khi ráng chiều màu đỏ, Khanh và An đang ngồi trên taxi đến Seoul Garden. Bố Khanh từng nói chỉ ở Sài Gòn mới có được hoàng hôn như thế này. Từng áng mây lãng đãng trôi nhẹ nhàng trên bầu trời, khép lại một ngày nhiều nắng. Mặt trời đỏ thẫm chầm chậm biến mất ở chân trời, càng nhìn kỹ càng thấy khung cảnh chậm hơn. Mọi thứ rực rỡ và sống động gợi nhắc đến hoàng hôn trong Cuốn theo chiều gió.
Ông Nam ngồi trong một phòng riêng. Khanh hơi giật mình khi mới nhìn thấy ông. Đó là một người đàn ông tuổi trung niên, có dáng người chắc chắn, cổ đeo một chiếc dây chuyền vàng to, cài trên đó cặp kính đen bản lớn. Đúng như dì Lam đã cảnh báo, ông ăn mặc khá đồng bóng với một chiếc sơ mi loè loẹt xanh đỏ, hai tai đeo khuyên kim cương sáng chóe, mái tóc bóng lộn hất ngược về phía sau đầy chải chuốt. Nếu không phải vì giọng nói eo éo rất đặc trưng của một người đồng tính, có lẽ người mới gặp sẽ dễ tưởng nhầm rằng mình đang tiếp xúc với một gã xã hội đen Hồng Kông thập niên Tám mươi thế kỷ trước. Ông vui vẻ cất tiếng khi cả bọn bước vào:
“Thật là bất cẩn khi để các cháu một mình ở Sài Gòn với cái địa chỉ không rõ ràng đó. Lam sẽ cạo đầu chú mất!”
“Ai lại nỡ cạo bộ tóc đẹp thế kia chứ ạ. Vả lại bọn cháu cũng chỉ phải chờ một chút, có thêm thời gian ngắm nghía Sài Gòn mà chú.” An cười. Nếu là một người khác nói thế này chắc chắn sẽ bị nghĩ là khách sáo, nhưng An có cách diễn đạt mọi thứ tự nhiên đến nỗi chẳng ai cảm thấy hoài nghi những điều thốt ra từ miệng cậu.
“Hai đứa cứ thoải mái như ở nhà nhé,” ông Nam cười vang “Bất cứ điều gì cần cứ hỏi người giúp việc của chú. Lam với chú rất thân nhau, nên hai đứa cũng như con cháu trong nhà vậy. Mà thôi, ăn trước đi đã. Mặt cháu xanh lét như ếch rồi!”
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!