Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.

Ebook EPUB Tự truyện

Mẹ Lưu Manh Con Thiên Tài

Quỷ Miêu Tử

Giới thiệu tác phẩm

Cuốn tiểu thuyết gia đình hài hước, hiện đại của Quỷ Miêu Tử. Câu chuyện kể về cuộc sống đầy tiếng cười và tình thương giữa một người mẹ trẻ có tính cách độc đáo, phóng khoáng và cậu con trai thiên tài, lém lỉnh của cô.
Chia sẻ

Đọc thử tác phẩm

Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.

CHƯƠNG ĐỌC THỬ

Chương tiếp theo

Mục lục

Chương 1: Nhà Có Bà Mẹ Lưu Manh!!!

Chương 2: Hai Kẻ Biến Thái Ở Cục Cảnh Sát

Chương 3: Đốt Chết Người

Chương 4: Bị Tôi Cưỡng Bức, Sau Đó Quăng Tôi Rồi

Chương 5: Anh Duệ Nhà Họ Kỷ

Chương 6: Chu Huy À? Không Phải!

Chương 7: Đáp Án

Chương 8: Gặp Lại (1)

Chương 9: Gặp Lại [2]

Chương 10: Sự Thổ Lộ Của Anh Trai Nhà Họ Kỷ

Chương 11: Say Rượu Nhớ Chuyện Xưa

Chương 12: Hạ Vũ

Chương 13: Lưu Manh Vs Bại Hoại

Chương 14: Bữa Sáng Tình Yêu

Chương 15: Tiểu Bạch Kiểm

Chương 16: Thực Hiện Nhiệm Vụ

Chương 17: Đến Nơi

Chương 18: Người Của Chúng Tôi, Chúng Tôi Sẽ Tự Cứu

Chương 19: Bị Tè Lên Đầu

Chương 20: Sóng Trước Chưa Tan, Sóng Sau Đã Tới

Chương 21: Cái Kiểu Diễn Kịch Này.

Chương 22: Nếu Yêu Quý Sinh Mạng, Thì Hãy Tránh Xa Kỷ Lương Ra

Chương 23: Tiểu Bạch Đừng Khóc, Cố Llên Nào

Chương 24: Nguy Hiểm

Chương 25: Đi, Đến Nhà Kỷ Lương Nào

Chương 26: Cha Con Gặp Mặt

Chương 27: Đồ Lót Nam, Thắp Hương

Chương 28: Cái Người

Chương 29: Tình Địch

Chương 30: Lý Do Đủ Mạnh Mẽ

Chương 31: Sướng Hay Không Sướng Là Cả Một Vấn Đề

Chương 32: Doanh Trại Huấn Luyện Đặc Biệt S.M.T

Chương 33: Con Ai?!

Chương 34: Hạ Nhân Trát?!

Chương 35: Ba Người Cứu Viện

Chương 36: Nhóm Vị Hôn Phu

Chương 37: Lời Nói Sát Thủ

Chương 38: Xin Lỗi! Kết Hôn

Chương 39: Nụ Hôn Nóng Bỏng

Chương 40: Chú Không Có Tư Cách

Chương 41: Anh Sẽ Ở Bên Em

Chương 42: Cùng Đi

Chương 43: Doah Trai Huấn Luyện

Chương 44: Bắt Đầu Hợp Tác Huấn Luyện

Chương 45: Gà Con Hầm Nấm

Chương 46: Nghe Nói Mấy Năm Nay

Chương 47: Cực Kỳ Xấu Hổ

Chương 48: Xấu Hổ

Chương 49: Thơ

Chương 50: Huấn Luyện Đặc Biệt Đêm Mưa Gió

Chương 51: Tập Trung Vào Mục Tiêu

Chương 52: Tay Không Bắt Rắn

Chương 53: Bắn Trúng Tim

Chương 54: Nguy Hiểm

Chương 55: Hai Tiếng Súng

Chương 56: F**K Không Phải Là Thật À

Chương 57: Trò Chơi Cũng Là Chiến Trường

Chương 58: Huấn Luyện Bắn Địa Ngục

Chương 59: Bức Thư Nhuộm Máu

Chương 60: Vụ Án Nhảy Lầu

Chương 61: Người Đó

Chương 62: Chân Tướng

Chương 63: Đừng Điều Tra Nữa

Chương 64: Biểu Tình Thụy Uy

Chương 65: Sự Tình Có Điểm Kỳ Lạ

Chương 66: Đánh Vào Nội Bộ

Chương 67: Suy Đoán

Chương 68: Sự Thật

Chương 69: Thư Nhận Tội

Chương 70: Sự Phản Kkháng Của Kỷ Lương

Chương 71: Bom

Chương 72: Nguyy Cơ Được Giải Trừ

Chương 73: Nụ Hôn Sau Nguy Hiểm

Chương 74: Đi Mua Vui Đi

Chương 75: Manh Mối

Chương 76: Kỷ Lương Phản Kích

Chương 77: Hạ Vũ Nổi Giận

Chương 78: Về Đơn Vị

Chương 79: Không Có Áp Bức Thì Làm Gì Có Phản Kháng

Chương 80: Sự Phản Kích Của Hạ Vũ

Chương 81: Hai Ông Cháu

Chương 82: Sát Hạch Cuối Cùng

Chương 83: Nhớ Lại Quá Khứ

Chương 84: Vệ Sĩ

Chương 85: Biến Cố!!!

Chương 86: Đua Xe

Chương 87: Cuồng Phong!

Chương 88

Chương 89: Tai Hoạ Trong Phòng Tạm Giam

Chương 90: Nội Gián?!

Chương 91: Cái Chết Của Lật Điền

Chương 92: Cuộc Sống Như Thế…

Chương 93: Sóng Gió Lại Nổi Lên

Chương 94: Kết Thúc! Ma Tuý Phát Tác!

Chương 95: Sự Tra Tấn Của Ma Tuý

Chương 96: Xấu Hổ Chết Cô Mất Thôi! - 1

Chương 97: Một Đêm Xuân Sắc… Vẹo Thắt Lưng (1)

Chương 98: Một Đêm Xuân Sắc… Vẹo Thắt Lưng (2)

Chương 99: Một Đêm Xuân Sắc. Vẹo Thắt Lưng (3)

Chương 100: Chuyện Kỳ Quái Ở Bệnh Viện

Chương 101: Chuyện Kỳ Quái Trong Bệnh Viện (2)

Chương 102: Chuyện Kỳ Quái Ở Bệnh Viện (3)

Chương 103: Sự Kiện Kỷ Lương Giết Người (1)

Chương 104: Sự Kiện Kỷ Lương Giết Người (2)

Chương 105: Sự Kiện Kỷ Lương Giết Người

Chương 106: Khách Không Mời Mà Đến!

Chương 107: Tình Yêu (Thượng)

Chương 108: Tình Yêu (Hạ – Kết Cục)

Chương 109: Chương Kết

MẸ LƯU MANH CON THIÊN TÀI

Quỷ Miêu Tử

SACHMOI.NET

Chương 1: Nhà Có Bà Mẹ Lưu Manh!!!

Sáng sớm, ánh mặt trời xán lạn khiến người ta cũng cảm thấy sảng khoái vô cùng. Buổi sáng ở tiểu khu này cũng không có gì khác xưa, mấy người già đi tập dưỡng sinh đã bắt đầu quay về, còn tiện tay mua thêm đồ ăn sáng, những mớ rau tươi vẫn còn đọng nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Chân giò hun khói được cắt thành từng miếng, dày khoảng năm li. Đổ

một chút dầu ăn vào chảo, rồi gắp chân giò hun khói vào, chỉ một lát sau, mùi thơm của bữa điểm tâm ngon lành nhẹ nhàng tỏa ra. Lấy thêm hai quả

trứng gà trong tủ lạnh, đập vỡ rồi quấy đều, thành thạo đổ vào chảo, hất một cái, miếng trứng chiên vàng ươm bay lên, lật mình rồi quay về trong chảo.

Đổ một ít sữa vào hai chiếc cốc, lò nướng bánh vừa lúc phát ra tiếng đinh đinh. Đặt bánh mì đã nướng vàng vào đĩa, gắp thêm thịt hun khói, rau xà lách, trứng chiên, rồi thêm một chút salad……

“Kỷ Tiểu Lương, xuống ăn sáng‼!” Giọng một bé trai non nớt, trong trẻo còn chưa vỡ giọng vang lên.

Ầm!

Chỉ nghe tiếng thôi là biết cánh cửa kia bị đối xử thô bạo đến thế nào.

Một bóng người xuất hiện ở cầu thang, trên người còn đang mặc một chiếc áo sơ mi rất rộng, chân đi dép lê hoạt hình, mái tóc đen dài rối tung, dưới nắng sớm, một gương mặt mịn màng bầu bĩnh trắng nõn lộ ra, tuy không thể nói là cực kỳ xinh đẹp, nhưng đôi mắt to tròn ngập nước kia thì vô cùng hấp dẫn người khác.

“Ôi — Anh Duệ, buổi sáng tốt lành‼!” Kỷ Lương cúi người chào cậu bé còn đang mặc tạp dề đứng bên cạnh bàn ăn.

Kỷ Duệ liếc mắt nhìn người vừa đi xuống kia, cởi tạp dề: “Kỷ Tiểu Lương, mời mẹ nói cho con biết, hôm nay là thứ mấy?”

Kỷ Lương đưa tay lên bấm bấm tính toán, rồi cười toe toét nói: “Thứ

tư… đúng không?”

“Kỷ Tiểu Lương, mẹ đừng tự lừa mình dối người nữa, hôm nay là thứ

năm!” Kỷ Duệ không thèm để ý đến vẻ mặt tươi cười của cô, phá vỡ màn lừa dối của cô không chút lưu tình: “Mẹ lừa một đứa trẻ sáu tuổi mà không thấy xấu hổ à!”

Đương nhiên là không! Kỷ Lương cô không biết hai từ xấu hổ viết thế

nào nhiều năm rồi!

“Vâng! Anh Duệ nói rất đúng, tiểu nhân xin ghi nhớ trong lòng.” Trước giờ cô vẫn là người dám dũng cảm nhận sai, nhưng đến chết cũng không hối cải. Kỷ Lương cầm sandwich lên há to mồm cắn một miếng, tay nghề

của tên nhóc này càng ngày càng tốt.

“Tính đến hôm nay, thì tháng này mẹ vi phạm điều ước sáu lần.” Kỷ Duệ

uống một hớp sữa, rõ ràng mạch lạc tính toán: “Trong đó, bữa sáng bốn lần, bữa tối hai lần……” Hai người đã quy ước với nhau, ngày lẻ thì cậu sẽ

chuẩn bị bữa sáng, ngày chẵn là của cô, nhưng người phụ nữ này hoàn toàn không giữ đúng điều ước. Mà nhìn xem, cái người đang ngồi ăn trước mặt này, có nét nào giống phụ nữ đâu, cậu che mặt không muốn nhìn nữa, người phụ nữ này, có tự cảm thấy mình thực sự là phụ nữ được chút nào không? Có không?

“Cằn nhằn càu nhàu mãi.” Cô há to mồm xử lý hết cốc sữa, trên môi còn vương một vòng váng sữa trắng trắng.

Cậu cầm sandwich, cái miệng nhỏ nhắn hơi mở ra cắn một miếng, chậm rãi nuốt: “Con chỉ tiện mồm nhắc nhở mẹ một chút thôi, tháng này, mới qua được nửa tháng!”

“Anh Duệ!” Kỷ Lương liếm liếm sữa trên môi: “Anh càng ngày càng dài dòng, y như ông cụ non, không tốt, không tốt!”

“……” Một ánh mắc sắc nhọn liếc ngang sang: “Tại ai chứ!”

Kỷ Lương rụt rụt cổ, ngoan ngoãn ăn sáng! Tên nhóc này, có thật là mới sáu tuổi không: “Tốt xấu gì chúng ta cũng là mẹ con, cần gì phải phân biệt rạch ròi như vậy, ha ~” cô còn cố kéo dài âm cuối cùng nũng nịu.

Đáng tiếc là người nghe không hề động lòng: “Kỷ Tiểu Lương, con đang ăn. Xin mẹ đừng dùng cái giọng nói bít cổ họng kiểu gà mẹ thế mà ảnh hưởng đến khẩu vị của con!” Không chỉ không động lòng, mà còn thẳng thừng phê phán.

“Kỷ Duệ!” Cô đập bàn, thẹn quá hóa giận: “Mẹ là mẹ con đấy!”

“Vâng, con biết! Cho nên, con vẫn luôn muốn hỏi……” uống thêm một hớp sữa, hắng hắng giọng: “Mẹ bắt trộm con ở đâu ra vậy?” Mẹ con hai người, rõ ràng là có chỉ số thông minh hoàn toàn khác biệt.

“Là bà đây mang thai mười tháng rồi sinh con ra đấy!”

“Không đúng!” Kỷ Duệ lắc lắc cái đầu nhỏ.

“Cái gì mà không đúng?” Cô nheo mắt, nhịp nhịp ngón tay xuống bàn, động tác tràn ngập vẻ uy hiếp, trong lòng thầm tính, nếu tên nhóc này mà dám nghi ngờ quan hệ ruột thịt của bọn họ nữa, cô nhất định sẽ tặng cho cậu vài roi.

“Cùng lắm cũng mới chỉ là thím thôi, chưa đến mức lên bà mà!” Thím, sắp già.

“Bà đây bôn ba bên ngoài, liều chết kiếm tiền về nuôi con, con ăn của ta, ở của ta, dùng của ta, rồi còn dám tính toán với ta nhiều vậy hả!”

“Mẹ đừng nói con như là một tên tiểu bạch kiểm được mẹ bao dưỡng thế

chứ.” Kỷ Duệ sờ sờ khuôn mặt bầu bĩnh nhỏ nhắn của mình nói: “Sao mẹ

không nói, con ăn cùng mẹ, uống cùng mẹ, ngủ cùng mẹ đi.” Có khác nào tam bồi (*) tại nhà không.

(*) Tam bồi: Thường để nói tới giới gái bao, hay giờ còn có cả trai bao.

Bồi ăn, bồi chơi, bồi ngủ.

Tiểu bạch kiểm: Tiếng lóng dùng để chỉ mấy tên trai bao sống dựa vào tiền của đàn bà.

“Tóm lại, mẹ là người lớn, con là trẻ con! Con phải nghe lời mẹ!” Phán quyết luôn! Tên nhóc này miệng lưỡi quá sắc bén, cô không nói lại được, nhưng cố tình chơi xấu thì được.

“Đây là mất nhân quyền.” Kỷ Duệ tự kháng nghị cho mình: “Người lớn luôn ỷ vào đặc quyền của người lớn, cướp đoạt quyền lợi của trẻ con.”

“Thế thì đã làm sao? Con có ý kiến gì? Hả?” Cô vỗ vỗ khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé, xoa xoa nắn nắn: “Kỷ Tiểu Duệ, ngoan ngoãn gọi mẹ một tiếng xem nào.”

“Kỷ…… Bạo…… Quân……” Hai má bị nắm chặt, Kỷ Duệ không nói rõ ràng, nhưng vẫn kiên trì không cúi đầu trước thế lực tà ác, cố gắng bảo vệ

quyền lợi của mình.

“Kỷ Tiểu Duệ, mẹ bóp chết con……”

Bữa sáng của nhà họ Kỷ vẫn luôn náo nhiệt như thế. Tuy chỉ có hai người, nhưng không hề cô quạnh chút nào, hai mẹ con dùng mọi lý lẽ sắc bén, giao đấu kịch liệt. Cho tới khi tiếng còi ô tô truyền tới từ ngã tư đường ngoài kia, cuộc chiến mới tạm ngừng, hai người nhanh chóng sửa soạn đồ

đạc.

“Kỷ Tiểu Lương, mẹ cầm điện thoại di động chưa?”

“Cầm rồi cầm rồi! Anh Duệ, cơm trưa của anh đâu?”

“Trong cặp sách rồi!” Kỷ Duệ cúi người đi giày: “Tối nay mẹ có về ăn cơm không?”

“Chưa biết được, đến lúc đó rồi tính!” Công việc của cô không xác định rõ được, cô lấy đai đeo súng bằng da đeo vào người, rồi kéo cậu con trai ăn mặc chỉnh tề qua, ngắm một chút rồi nói: “Anh Duệ, anh thật đẹp trai!

Không hổ là con của mẹ! Lại đây, để mẹ hôn anh một cái nào, chụt —”

“Kỷ Tiểu Lương, mẹ cũng rất xinh!” Kỷ Duệ cũng hôn cô một cái: “Mẹ, con đi đây, con chào mẹ —”

“Chào con!”

Nhìn cậu bé lên xe của trường xong, Kỷ Lương cũng đóng cửa, đi xuống garage lấy xe ra. Đi làm thôi!

MẸ LƯU MANH CON THIÊN TÀI

Quỷ Miêu Tử

SACHMOI.NET

Chương 2: Hai Kẻ Biến Thái Ở Cục Cảnh Sát Kỷ Lương vừa đến Cục Cảnh sát đã thấy một đám người chen chúc tụ

tập ở trước bảng thông báo nhân sự. Cô tiện tay túm một người đứng ngoài cùng ra: “Có chuyện gì vậy?”

“Thằng nào……” Vất vả lắm Tần Dịch mới chen được vào trong một chút, lại đột ngột bị người khác kéo giật người về đằng sau khiến cậu ta lảo đảo, bực mình định quay lại chửi tên nào không có mắt, nhưng vừa nhìn thấy người phía sau, cổ họng cậu ta nghẹn lại, vội vàng nuốt nước miếng một cách thô lỗ: “Đội trưởng Lương, là chị à!”

“Có chuyện gì thế?”

“Nghe nói có người ở trên sắp được phân về đây!” Tần Dịch sờ sờ cằm:

“Theo nguồn tin không mấy tin cậy, thì là người bên Quân đội chuyển sang.”

Quân đội?

Kỷ Lương nhướng mày, thuận tay lấy luôn cốc cà phê còn bốc hơi nghi ngút mà Tần Dịch vừa mua xong: “Chuyển sang đây làm gì?” Tuy nói Quân đội và Cảnh sát là chỗ thân thiết, nhưng nói chính xác ra, thì Quân đội là để đối ngoại, còn Cảnh sát là giữ yên trong nước. Đơn vị nào có nhiệm vụ đó, dù cùng là lực lượng vũ trang của Quốc gia, nhưng hoạt động tương đối độc lập.

“Chị thấy tôi có thể biết nhiều vậy à?” Cậu ta cũng chỉ là nhân vật tép riu thôi mà.

“Tôi thấy cậu……” Kỷ Lương trả lại chiếc cốc không vào tay cậu ta, đi về phía thang máy: “Giống bị táo bón.”

“Sao chị biết.” Tần Dịch đi theo cô, vẻ mặt vô cùng sùng bái: “Tôi nghe nói uống cà phê có thể trị táo bón.” Cậu ta đã quyết định bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày sẽ uống ba cốc cà phê: “Đội trưởng Lương, chị không hiếu kỳ à?”

“Tôi tò mò cái chuyện cậu có ị ra phân không làm gì?” Kỷ Lương liếc cậu ta một cái, khẩu vị của cô đâu có nặng như thế chứ.

Suýt nữa thì Tần Dịch lao cả đầu vào cửa thang máy: “Tôi đâu nói chuyện đó. Tôi nói về vị ‘Không thiếu’ kia cơ mà.” ‘Không thiếu’, cũng chính là một vị thiếu gia bên Không quân.

Tần Dịch nghĩ, cái vị bên Quân đội chuyển sang kia, nhất định là con ông cháu cha của một vị tai to mặt lớn nào đó. Đầu tiên là nhập ngũ vào một đơn vị quân đội, lập vài công trạng, rồi lại chuyển sang Cục cảnh sát này, lập thêm vài công trạng nữa, sau đó, con đường công danh sẽ lên như diều gặp gió, một bước lên mây……

Cái loại này, chắc lại là mấy tên tiểu bạch kiểm, chỉ biết ăn rồi ị, miệng thì chém gió, đầu bóng mượt, ăn chơi trác táng đây mà.

“Chẳng lẽ không thể là một ‘tiểu thư Không quân’ à?” Kỷ Lương bất mãn với thái độ kỳ thị này của cậu ta.

“Tuyệt! Đối! Không! Thể!” Tần Dịch xác định, nhất định, quả quyết lắc đầu.

“Vì sao?” Kỷ Lương bấm nút gọi thang máy, sau đó từ tốn hỏi.

“Bởi vì thượng đế là đàn ông!” Tần Dịch còn trả lời rất thật thà: “Để hai người phụ nữ đả kích tự tôn của đám đàn ông chúng tôi xuất hiện trong Cục

Cảnh sát này đã là quá đủ rồi, người tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm nữa đâu!” Nắm chặt tay! Cậu ta tin vào Thượng đế! Tình hữu nghị của đàn ông, vạn tuế!

Quả thật, từ nha dịch thời cổ đại, cho tới Cảnh sát thời nay, thì nghề

nghiệp này vẫn thiên về đàn ông nhiều hơn, dù có phụ nữ, thì phần lớn cũng chỉ làm những việc văn phòng nhẹ nhàng. Nhưng, đó là suy nghĩ

trước khi Tần Dịch gặp Kỷ Lương. Từ lúc biết Kỷ Lương, tam quan (*) của Tần Dịch bị vặn vẹo, đảo ngược hoàn toàn. Không có lúc nào là Kỷ Lương không cố gắng hết sức để nhắc nhở hắn rằng: Con mẹ nó, ai dám nói phụ

nữ không bằng đàn ông, nghề Cảnh sát này, Kỷ Lương cô có thể làm giỏi hơn người khác gấp nhiều lần.

(*)Tam quan: Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan. Trên lý thuyết, thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan là ba khái niệm có quan hệ chặt chẽ với nhau. Có thế giới quan thế nào sẽ có nhân sinh quan như thế, có nhân sinh quan thế nào thì sẽ có giá trị quan như thế.

Kiểu nhận thức này đã được số đông mọi người trong Cục cảnh sát tán thành. Ở đó, còn lưu hành một câu thế này: “Đừng nói chuyện kỷ luật với cảnh sát Kỷ, vì cô ấy sẽ giở trò lưu manh với cậu; đừng giở trò lưu manh với cảnh sát Kỷ, vì cô ấy sẽ càng lưu manh hơn cậu.” Tần Dịch giác ngộ

sâu sắc câu nói này. Khi đó, cậu ta đang khí huyết dâng trào, bất mãn vì việc đội trưởng của mình lại là một phụ nữ, suốt ngày gào thét dùng thực lực để đánh giá người tài. Cuối cùng, bị cảnh sát Kỷ dạy cho một bài học trước mặt mọi người, một cú hất ngã qua bả vai khiến cậu nằm suốt một tháng không dậy nổi, còn bị cô đạp vào háng, dùng ngôn ngữ của nhiều Quốc gia ân cần hỏi thăm cậu, khiến cậu cảm nhận được triệt để cái gì gọi là “văn võ song toàn.”

Cửa thang máy mở ra, chỉ có một người trong đó. Vừa thấy chiếc áo khoác dài của người kia, Tần Dịch đã muốn đập thẳng đầu vào tường thang máy, đúng là nhắc người, người đến.

Hai người phụ nữ đả kích sự tự tôn của đàn ông trong Cục cảnh sát này, một người là Kỷ Lương, còn người kia, chính là người phụ nữ mặc áo blouse trắng kia, họ Đoàn, tên Khanh Nhiên, nghề nghiệp: nữ pháp y.

Khoác áo blouse trắng, lịch sự, thanh tú, nhưng chỉ người trong nhà mới biết được, dưới cái lớp vỏ bọc thản nhiên, lãnh đạm của cô kia, là một tâm hồn mạnh mẽ và biến thái đến nhường nào.

“Đồng chí Đoàn Khanh Nhiên.” Kỷ Lương đi vào, quét mắt nhìn cô vài lần: “Hôn nhân của cậu có vấn đề à? Hay là giải phẫu *** của ông xã mất rồi?” Cũng đúng, chỉ cần kết hôn được một tháng là sẽ chán ngán nhau, thành rác rưởi cả thôi!

Đoàn Khanh Nhiên liếc cô một cái: “Cảm ơn bà cảnh sát Kỷ đã quan tâm, tình cảm của tôi và ông xã vẫn rất ổn.” Không thấy cô đang định lên thay quần áo rồi về nấu cơm cho ông xã hay sao thế!

Giọng điệu này, sao nghe như đang đọc cáo phó vậy. Tần Dịch trốn trong góc thang máy, cố gắng làm giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất, không kìm được mà sợ run cả người, nhìn trộm đôi găng tay y tế dùng một lần đang vắt vẻo ở túi áo blouse của Đoàn Khanh Nhiên. Thật ra, trong lòng cậu ta rất đồng ý với suy đoán của đội trưởng Kỷ nhà mình.

“Tôi vẫn cảm thấy cậu ở cùng với tử thi sẽ tốt hơn nhiều!” Kỷ Lương lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối: “Cậu nói xem, một người phụ nữ tốt như cậu, sao lại phải gả cho đàn ông?”

“Sở thích của bà cảnh sát Kỷ thật khác thường, để tối nay tôi sai người đưa một thi thể sang chỗ cậu nhé. Hy vọng có thể bù đắp sự trống vắng trong lòng cậu!” Đoàn Khanh Nhiên thản nhiên cười: “Cậu có yêu cầu gì không? Nể tình cậu là đồng nghiệp, tôi sẽ vượt mọi gian khó mà tìm cho cậu một tử thi hợp với sở thích của cậu.”

“Ừm……” Kỷ Lương sờ sờ cằm, còn thật sự suy nghĩ: “Khoản này thì tôi thấy cậu khá vừa mắt! Lãnh lãnh đạm đạm, không mặt, không nhạt, vừa đủ là tốt rồi. Không thì chúng ta hợp tác, giải quyết ông xã của cậu đi, sau đó chúng ta có thể ở bên nhau như hình với bóng. Cậu phụ trách hủy thi thể, tôi phụ trách xóa dấu vết, chúng ta hợp tác, cam đoan sẽ không ai có thể tra ra được.”

“Đề nghị này cũng không tồi, lên kế hoạch trước đã.” Đoàn Khanh Nhiên gật đầu tỏ vẻ đồng ý, ánh mắt lại liếc vào góc rồi ra vẻ kinh ngạc: “Sao lại có người khác trong thang máy thế này!”

Tần Dịch cố gắng kiềm chế đôi môi run rẩy của mình, xoay mặt vào tường: “Tôi không tồn tại, tôi không tồn tại!”

“Nhóc Dịch à.” Kỷ Lương tung chân đá vào mông cậu!

Tần Dịch cố gắng thu gọn cả mông vào, “Đinh”, thang máy ngừng lại, Tần Dịch như nghe thấy tiếng chuông báo tin mừng, quay đầu muốn cầu cứu, nhưng tình hình của các đồng nghiệp đang đứng bên ngoài thì……

“A— đột nhiên tôi nhớ ra là bỏ quên đồ!”

“Tôi muốn đi toilet!”

“Đội trưởng Lương, Bác sỹ Đoàn, hai người cứ đi đi!”

Cửa thang máy lại từ từ đóng lại, lòng người bây giờ thật bạc bẽo. Lúc đó, Tần Dịch đột nhiên nghĩ ra: Thượng đế là đàn ông, nhưng mà con mẹ

nó, Jesus là phụ nữ‼!

“Đội trưởng Lương, bác sỹ Đoàn!” Tần Dịch hạ quyết tâm, quyết định đầu quân cho tội ác: “Hai người yên tâm, nếu về sau hai người giết người, tôi sẽ canh chừng giúp hai người. Nếu hai người mà phóng hỏa, thì tôi sẽ đi rải dầu!”

“Ngoan!” Kỷ Lương giơ tay vỗ vai cậu.

“Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt! Nhóc Dịch, cậu cũng không tồi đâu!”

(hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi) Đoàn Khanh Nhiên chỉnh lại quần áo: “Đi theo chúng tôi, nếu chúng tôi ăn thịt, thì chắc chắn cậu cũng được húp canh!”

“Không…… không cần đâu! Tôi sắp ăn chay rồi!” Tần Dịch nuốt một ngụm nước bọt, nhớ đến lần trước trong phòng pháp y, nhìn thấy hai người này ngồi bên cạnh một thi thể đã bị mổ phanh ngực và bụng, máu me đầm đìa, vừa ăn bò bít tết, vừa thảo luận về vụ án…… Hai người ấy, hăng say bàn luận, thản nhiên ăn thịt… Hình ảnh đó, khiến cho cậu không dám nhìn thịt bò suốt mấy tháng trời.

Đinh —

Cửa thang máy mở ra, Tần Dịch chạy trối chết ra ngoài, trong lòng thầm thề, về sau tuyệt đối sẽ không đi cùng thang máy với hai bà biến thái này nữa.

Kỷ Lương chậm rãi bước ra khỏi thang máy, bắt đầu một ngày làm việc, bỗng Đoàn Khanh Nhiên gọi cô lại: “Nghe nói Dương Khắc An vượt ngục!”

Dương Khắc An, kẻ đã phạm trọng án liên quan đến bảy mạng người, ba năm trước đã bị cô bắt vào tù. Không có thời hạn thi hành án, vì hắn có hồ

sơ của bệnh viện, chứng minh hắn bị bệnh tâm thần.

“Ừ, tôi biết rồi!” Kỷ Lương nhíu mày, nhìn động tác xoa mũi của cô ấy:

“Cậu lại thức trắng đêm à!”

Đoàn Khanh Nhiên xoa xoa cái cổ đang cứng ngắc, ngồi đọc tài liệu cả

đêm, giờ mắt muốn díp cả lại rồi: “Tôi về nhà đã.”

“Lái xe cẩn thận, về đến nhà thì nhắn tin cho tôi!”

“Ừ, bye bye—”

“Bye—”

MẸ LƯU MANH CON THIÊN TÀI

Quỷ Miêu Tử

SACHMOI.NET

Chương 3: Đốt Chết Người

Kỷ Lương rất khó mà tưởng tượng, một Đoàn Khanh Nhiên cầm dao giải phẫu thi thể kia, mà đổi thành cầm dao thái thịt, xào rau, nấu canh‼! Thật quá khủng bố. Cô khẽ run người, vẫn thấy hình ảnh Đoàn Khanh Nhiên cầm dao giải phẫu đẹp hơn nhiều.

“Tình yêu, ôi tình yêu……” Kỷ Lương lắc lắc đầu, ra vẻ văn nghệ sỹ

cảm thán: “Hỏi thế gian, tình là gì……”

Vừa nói xong, mọi người xung quanh giống như bị sét đánh, không hẹn mà cùng nhìn lên bầu trời qua khung cửa sổ, hôm nay trời nắng, đâu có sét đâu. Sao cảnh sát Kỷ nhà mình lại giống như bị bổ vào đầu, bổ đến bửa cả

não ra hay sao mà lại ra vẻ cảm thán về chuyện tình yêu thế này…

Trầm ngâm một lát, Kỷ Lương kết luận: “Phật nói…… là rác rưởi‼!” Cô đã vứt cái thứ rác rưởi đó đi từ tám trăm năm trước rồi: “Mọi người làm sao vậy?” Sao cứ nhìn chằm chằm cô như thế!

“Không!”

Mọi người đồng thanh đáp, cũng thu hồi hết tầm mắt, chỉ thầm nghĩ: Đây mới là cảnh sát Kỷ bình thường.

“Sếp — có việc này!” Lý Trạch vừa ở ngoài về, kéo theo một người đàn ông trung niên vẻ mặt rất suy sụp. Người đàn ông đó nhìn có vẻ nghèo, mặc một chiếc áo jacket cũ kỹ màu nâu, râu ria xồm xoàm, tóc muối tiêu, mặt xanh xao vàng vọt. Lúc bị kéo vào, mồm ông ta không ngừng mấp máy, chú ý lắm mới nghe được ông ta lặp đi lặp lại câu: “Thật sự xin lỗi……

Đăng ký tài khoản miễn phí để mở khoá toàn bộ cuốn sách

Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.

Đọc Tiếp Bản Đầy Đủ

Đánh giá & Nhận xét

Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!