
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Con Mắt Âm Dương
Giới thiệu tác phẩm
Cuốn sách 'Con Mắt Âm Dương' của tác giả Hiền Nguyễn là một tác phẩm đáng đọc, mang lại nhiều kiến thức và trải nghiệm thú vị cho độc giả.
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
Chương 1
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34
Chương 1
Chương 1
Bố mẹ tôi là người cuồng tâm linh nên răm rắp nghe lời thầy nói và vui mừng khôn xiết , nhưng đã 3 năm trôi qua kể từ ngày cưới mẹ tôi đã có 2 lần tin vui nhưng đều bị sảy hoặc thai yếu , quá buồn sau mỗi lần sảy thai làm mẹ tôi hao mòn thân xác và tiều tụy , rồi đêm hôm đó có 1 tiếng chim cú kêu liên tục trước nhà “” cú .. cú..”” mà loài đó được mệnh danh sứ giả của hắc bạch vô thường , bố tôi ném đá đuổi mấy lần nhưng nó bay đi rồi lại quay về đậu .
Kể từ cái tối hôm ấy mẹ tôi có thai và sinh ra 1 người con duy nhất chính là tôi . Cái ngày sinh ra tôi lại trùng với ngày rằm tháng bảy . Ngày mà quỷ môn quan mở cửa để thả các vong hồn . Nhiều người khi đó nói tôi là con của ma . Sau này sẽ hại bố mẹ , còn bố mẹ tôi thì lại vui mừng khôn xiết , nhớ đến lời nói của người thầy năm xưa “” đứa con sau này là món quà của ông cố “” nên bố đặt tên cho tôi là Bảo Bảo
Mình lớn lên dần theo năm tháng và sự yêu thương của cha mẹ . Nhưng vào năm 12 tuổi ,khi ấy mình đang chơi cùng đám bạn ở miếu làng thì đám nhóc chúng mình phát hiện 1 con rắn hổ mang đang bò trong miếu . Cả đám hồi ấy rất nghịch ngợm liền lấy que . Gậy đập nó . Nhưng chỉ có duy nhất mình là can ngăn đám bạn ,bảo tụi nó tha cho con rắn kẻo tội. Nhưng tụi nó không chịu nghe. Mình dọa méc bố mẹ thì tụi nó sợ không dám đập con rắn nữa và dỗi mình cả tuần.
Tối hôm ấy mình nằm ngủ thì thấy 1 người cưỡi ngựa trắng . Mang cung tên như 1 vị quan thời vua chúa vậy , người đó bị thương và máu me đầy mình. Người đó đứng trước tôi và nói : “”cậu cảm ơn con đã cứu mạng cậu. Cậu bây giờ phải đi rồi . Sau này cậu trả ơn con””
Tỉnh cơn mơ mà cứ như thật vậy . Nhưng có 1 điều là tôi không thể nhớ được mặt người đó . Tôi có kể lại cho mẹ về con rắn và giấc mơ, nhưng mẹ bảo là nhảm nhí và không tin . Và giấc mơ ấy cũng lãng quên theo năm tháng cho đến mùa hè năm đó…..
ở cái bến đình của làng mình nổi tiếng rất nhiều người chết nước , ma da, nên các bậc cha mẹ đều cấm con cái mình đi tắm sông , tắm suối , nhưng tuổi thơ mà . Dối cha lừa mẹ và nghịch ngợm đó là đám nhóc chúng tôi . Sau khi đá bóng giữa mùa hè oi bức. Chúng tôi có tổng cộng 14 đứa nhưng 8 đứa kia bỏ về tại sợ ba mẹ biết sẽ ăn đòn. 6 đứa còn lại là Tôi, NHÂN,LÂM ,MINH, VINH , HOÀNG nhưng chỉ 5 đứa xuống tắm.còn Hoàng là đứa không biết bơi nên chỉ lội trêи bờ .
Đó là ngày định mệnh của 5 đứa chúng tôi . Chúng tôi thách với nhau rằng ai bơi ra được cồn cát giữa sông sẽ được xưng là anh cả. Vậy Cả 5 đứa đồng ý và bơi đua ra cồn cát . Đang bơi giữa chừng thì tôi thấy Nhân nó chìm xuống. Cứ tưởng là nó lặn . Thì bất ngờ sau lưng tôi có tiếng la lên của 3 đứa còn lại …. Cứu..Ục ..Taoo..với..ục.ục ,chưa định thần được chuyện gì đang xảy ra thì tôi cảm thấy dưới cổ chân mình có gì đó nhờn nhờn . Và bỗng nó lôi tôi xuống dưới nước , tôi cố gắng vùng vẫy nhưng không thể được và ngất đi sau đó….. (khi đó không thể gọi là chết. Vì hồn tôi chưa xuất ra. Chỉ là không biết gì nữa)
Trêи bờ thằng hoàng thấy vậy cứ tưởng chúng tôi đùa với nó. Nhưng đã 10 phút trôi qua không thấy đứa nào nổi lên . Nó hoảng quá la lớn lên . Mọi người trong làng nghe tiếng kêu cứu liền tập trung kéo nhau ra bến đình. Trong đó có bố mẹ tôi . Nghe tôi bị ma da kéo xuống nước chết rồi 2 ông bả khóc lên khóc xuống rồi ngất lịm đi. Khi đó cái bến đình toàn những tiếng khóc đau thương của các bậc ông bà bố mẹ.
Đến gần 1 tiếng sau thì mới thuê được dân vạn chài để lặn xác . 4 cái xác của 4 đứa bạn tôi thì họ tìm rất nhanh . Chỉ có tầm 5 phút lặn xuống là thấy và đưa lên liền. Chỉ có tôi thì lạ lùng nhất . Nghe bố kể lại thì “” mày thì người ta mất phải nửa tiếng đồng hồ . Vị trí mày với chỗ mày chìm cách nhau tận 50m “” và khi đưa 4 cái xác của đám bạn lên. Tụi nó toàn tím tái khắp thân thể và máu trào ra khắp mặt mũi . Còn tôi có tím tái nhưng không hề trào máu như tụi nó , và 1 điều lạ lùng nữa đó là khi cúng cơm đắp mặt. Có 1 con rắn hổ mang từ dưới nước bơi lên bờ và bò quanh cái xác của tôi rồi lại lặn xuống nữa. Mọi người ở đó bảo nó là ma da hiện thân . Nhưng thằng hoàng nói với mọi người đó là con rắn mà tụi nó đã đập trong miếu làng.
7h tối hôn đó là lúc đặt xác của tôi vào quan tài để khâm liệm. Mẹ tôi khi đó quá sock nên phải nhập viện. Còn bố thì khóc lên khóc xuống khi chứng kiến đứa con trai duy nhất sắp đậy nắp quan tài . Bỗng con rắn đó lại bò vào 1 lần nữa đám đông hoảng sợ bàn tán . có nhiều người còn quỳ lạy nó. Xin nó tha cho tôi. Để tôi siêu thoát đừng bắt hồn tôi đi . Rồi nó bỗng dưng bỏ đi. Nắp quan tài tiếp tục đậy . Thì khi đó bỗng dưng ý thức tôi có lại. Tôi nghe tiếng khóc. Tiếng than của bố. của chú thím. Và anh em nội ngoại . Tôi vừa gọi tên bố mẹ vừa lấy chân đạp thẳng
Vào nắp quan tài
Người thân và bà hàng xóm nghe tiếng động trong quan tài nhiều người khϊế͙p͙ vía , cứ tưởng là quỷ nhập tràng nên có nhiều người sợ liên lụy nên về không dám chứng kiến.Nhưng nghe nhỏ trong quan tài thì mọi người mới biết tôi còn sống. Liền cạy đinh và bật nắp quan tài ra.
Tôi được bố bế ra khỏi quan tài. Và mọi người xúm lại hỏi thăm. Nhiều người khóc vì vui mừng. Nhưng nhiều người không thể tin vào mắt mình được. Thằng bé tính ra nó nằm dưới nước gần cả tiếng đồ hồ mà bây giờ sống lại . Mọi người xung quanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó quá phản khoa học.
1 bà hàng xóm hỏi : con có nhớ sao bây giờ con nằm ở đây không
Tôi nói mọi người xung quanh rằng : con đang bơi thì cảm thấy tay ai đó lôi con xuống nước. Con cố vùng vẫy như không được rồi con ngất lịm đi..
Bà đó đáp: mày phước lắm con ạ. Tao tưởng mày đi đời rồi cơ đấy. Nghe tin mày sống lại . Tao chạy qua thông báo cho ông kỳ. Ông lý. Ông nhân. Ông vương để cậy quan tài xem mấy đứa còn lại sao. Nhưng chết cả rồi…
Nghe đến đó tôi đứng hình và tâm trạng bàng hoàng . Cảm xúc lúc đó hỗn loạn lắm. Mấy đứa bạn thân ngày nào cũng đi chơi với nhau. Khi nào cũng nhân ơi .vinh ơi. Bây giờ đã không còn nữa. Nhưng tôi chợt thấy ngoài cổng 1 bóng người . Đó chính cậu rắn mà tôi mơ trong giấc mơ mấy tháng trước. Cậu đó vẫy tay chào tôi và biến mất…
Và kể từ ngày thoát khỏi cây câu
Hồn của hách bạch vô thường ấy. Cuộc sống tôi xáo trộn từ bên ngoài lẫn bên trong. Ra đường mọi người bảo tôi là con của quỷ ma. Sinh lại đúng ngày quỷ môn quan mở cửa. Bảo tôi sống lại vậy thôi chứ chẳng được bao lâu thì chết lại cho mà xem . Đủ mọi thứ chuyện để người ta bàn tán . Nhưng đó là chỉ là 1 chuyện nhỏ . Mà cái làm tôi bàn hoàng nhất là tôi có thể thấy được người đã chết…
Hôm ấy là 49 ngày những người bạn quá cố. Bố đèo tôi trêи chiếc xe đạp, chở tôi đến nhà từng thằng để thắp nhan và tiễn chúng. Nhà thằng nào cũng bình thường cả nhưng đến nhà thằng vinh thì….
Bước vào nhà nó , tôi cùng với bố đến bàn thờ thắp nhan cho nó và mong nó được siêu thoát . Bố mẹ vinh thấy tôi thì rưng rưng nước mắt. tại tôi với vinh từ chiều cao đến khuôn mặt hơi hao hao giống nhau lắm.có thể vì thế mà làm hai chú thím nhớ đến nó rồi buồn . Sau khi thắp nhan. Tôi chào chú thím và ra về . Bỗng thấy vinh đang đứng trước cổng nhà. Cảm giác khi ấy vừa sợ. Vừa hoang mang. Lại buồn khi thấy nó. Mặt nó trắng toát . Người ứơt sũng và cặp mắt đỏ ngầu như sắp khóc . Nó vẫy tay như ra hiệu gọi tôi ra nó bảo gì . Tôi nắm lấy tay bố day mạnh và nói “” bố ơi vinh kìa bố “
Bố tôi nhìn ra ngõ chẳng thấy gì và không để ý lời tôi nói khi nãy nữa . Ổng vẫn ham an ủi bố mẹ thằng vinh. Tôi thẫn thờ bước ra cổng . Thằng vinh thấy tôi khóc nức nở vào nói “” tao ở dưới lạnh lắm mày ơi . tao khổ lắm “” tôi hãi hùng nhìn vào lại trong nhà. Mọi người vẫn ham nói chuyện , hình như chỉ có 1 mình tôi thấy nó
Tôi đáp lại : mày chết rồi thì đừng làm hại tao . Đừng lôi tao đi nha. Mà sao mày không vào nhà..
Thằng vinh bật khóc : tao vào không được. Quan trấn cửa không cho tao vào. Số tao oan ức lắm mày ơi. Số tao chưa tới số chết. Mày nói với mẹ tao. Dưới cái tủ còn sót cái áo mới. Mẹ tao đốt chưa hết . Bảo mẹ tao đốt dùm tao được không. Rồi bỗng dưng nó biến mất
Khi ấy tôi chả biết làm thế nào. Nếu không nói ra. Lỡ nó hiện về vật cái chết tươi thì sao. Mà lỡ nói không đúng thì sao . Nhưng có 1 động lực nào đó hối thúc tôi phải vào nói mẹ nó …
Tôi tiếng vào và nói cô hà mẹ nó , “” Cô ơi. Thằng vinh bảo với con . Cô đốt còn sót 1 cái áo mới. Nó nói cô đốt cho nó. Để nó ở dưới đó có áo mà mặc “”
Khi ấy cô hà sửng người ra . Rồi hỏi : ai nói với con như thế. Sót cái áo ở chỗ nào?
Tôi chỉ tay ra hướng cổng và nói : thằng vinh khi nãy đứng ở đó. Nó nói còn 1 cái áo mới dưới tủ cô ạ
Cô hà rợn cả da gà rồi gọi chồng đến nói to nhỏ gì đó. Và Rồi 2 vợ chồng kéo nhau vào phòng thằng vinh lục trong tủ nó. Thì đúng còn sót cái áo mới khi tết cô hà mua. Cô chạy ra hỏi tôi. Thế thằng vinh còn nói gì nữa không con
Tôi đáp : nói chỉ nói lạnh và không vào nhà được thôi cô ạ
Kể từ hôm đó . tần suất thấy ma của tôi càng ngày càng nhiều. Ban đêm đi tiểu cũng thấy. Đi học cũng thấy. Làm gì cũng thấy . Phiền toái nhất là lúc nửa đêm. Cứ nghe tiếng nói bên tai mình này nọ. Rất nhiều tiếng nói và có những vong tìm đến nhờ nhắn giúp với người nhà . Tôi còn còn nhớ ngày đó là 15/7/1995 có 1 vong nữ cứ đứng ngoài cổng làm tôi sợ hãi không dám đi tiểu . Nhưng bỗng tôi nghe 1 tiếng nói bên tai “” con ơi . Con giúp cô với “” nghe tiếng ấy như đang van xin khóc lóc vậy . Tôi tiếng ra cổng thì vong ấy kể với tôi rằng . Cô ấy ở thôn lập hạ xã phong thái . Do cô ấy buồn chuyện tình cảm mà tự vẫn nhảy cầu. Cô chết cũng được 10 năm rồi Cái xác vẫn còn nằm dưới đáy sông và bị 1 hòn đá đè lên. Ngày cô ấy tự vẫn cô ấy lại giấu bố mẹ nên đã để lại bức thư nói đi làm ăn xa. Cho Nên bố mẹ không biết gì cả. Vẫn tưởng cô còn sống
Cô ấy nói rõ cho tôi là gần bãi cát . Có 1 cây gạo to . Xác cô ấy cách bờ khoảng 10 mét. Nhà cô ấy gần cánh đồng . Phụ thân là Nguyễn Văn Lĩnh. Mẫu thân là hoàng thị mơ. Cô ấy bảo tôi sáng mai đến nhà sẽ gặp được bố mẹ và rồi cô ấy biến mất…
Chương 2
Cô ấy nói rõ cho tôi là gần bãi cát . Có 1 cây gạo to . Xác cô ấy cách bờ khoảng 10 mét. Nhà cô ấy gần cánh đồng . Phụ thân là Nguyễn Văn Lĩnh. Mẫu thân là hoàng thị mơ. Cô ấy bảo tôi sáng mai đến nhà sẽ gặp được bố mẹ và rồi cô ấy biến mất…
Đêm đó tôi không hề ngủ được. Tôi cũng muốn giúp cô ấy lắm , nhưng rõ ràng nếu giúp cô ấy không khác gì 1 con thiêu thân cả. Cô ấy chết tận 10 năm không ai biết , có lẽ xác cô ấy bây giờ chỉ còn xương . Nếu lỡ người ta bảo tôi là hung thủ gây ra cái chết thì tôi biết phải làm sao , nhưng nhớ lại khuôn mặt buồn bã và run lên vì lạnh làm tôi áy náy với lương tâm . Sau 1 hồi đắn đo suy nghĩ tôi quyết định sáng mai sẽ qua bên đó xem thử có giống như lời vong nữ ấy nói không.
Sáng hôm ấy trời âm u và mưa phùn . Sau hơn 1 tiếng đạp xe cuối cùng tôi cũng đến thôn lập hạ , thôn này nổi tiếng chỉ có đàn bà phụ nữ là nhiều bởi những thanh niên trai tráng ở đây đã ra đi mãi mãi do 2 cuộc chiến tranh biên giới phía bắc và chiến tranh 2 miền . Sau 1 hồi dò hỏi thì người ta chỉ cho tôi biết nhà ông lĩnh. Tôi vừa đến trước cổng thì bỗng thấy vong nữ đó đã đừng chờ tôi sẵn . Vong nữ đó nhìn tôi và lại khóc lóc rồi quỳ xuống . Như muốn nói rằng cô ấy biết ơn tôi lắm , bỗng tiếng chó sủa lên , 1 ông lão trung niên với nước da đen nám bước ra hỏi tôi “” cậu là ai , tới đây tìm ai hả??””
Tôi đáp “” bác có phải bác lĩnh không ạ . Cháu là 1 người xa lạ được con bác nhờ tới đây để nhắn gửi lời của cô ấy””
Bác ấy nghe tin về con gái liền sốt ruột mời tôi vào nhà. Bác hỏi “” con Vân sao rồi cậu? Nó hiện tại ở đâu. Sao 10 năm nay không thư từ gì cho tôi cả? Cậu cứ nói về nhà , bố mẹ không trách nó đâu!!”” Khuôn mặt bác hiện lên vẻ buồn bã đan xen những nết nhăn của tuổi xế chiều.
Vong nữ đó nghe bố nói vậy. Òa lên khóc rồi quỳ trước mặt bác
Tôi đáp lời bác : có lẽ cô ấy không về được nữa ạ . Cô ấy chết được 10 năm rồi bác ạ
Bác ngạc nhiên đứng dậy hỏi lại tôi : sao nó không về được nữa ? Cậu đang nói linh tinh gì đó? Mà cậu là ai sao biết được con gái tôi?
Bây giờ tôi định thần lại. Nếu cứ nói tiếp chắc chắn bác sẽ không tin. Và lại nghi ngờ tôi nữa
Bỗng vong nữ đó nói với tôi. Anh cứ nói với bố tôi . Con bé vân lúc 2 tuổi bị phỏng ở cổ tay do nước sôi. Lên 5 thì nó đi lạc tận 3 ngày trời mới tìm được . Lên 12 tuổi nó suýt chết đuối .Còn bác cách đây mấy ngày trèo lên hái mít thì bị trượt ngã nhưng không hề bị gì. Bác gái thì ban đêm ngủ hay mơ đến nó.
Tôi truyền lại những lời vong nữ đó nói . Bỗng bác sửng người và kinh
Ngạc không ngờ tôi nói gì cũng đúng , bác hỏi tôi : sao cậu biết nhiều như thế?
Tôi đáp lại “”con bác đang ở đây ,Chị ấy mất thật sự rồi “” rồi tôi kể lại đầu đuôi chuyện thấy được chị và chị nhờ tôi sang đây. Bác òa khóc nức nở và nói “” ngày ấy tôi cấm cản nó không được yêu thằng kia. Nó có vợ con rồi . Yêu nó chỉ có khổ , thương con thương cái nên tôi mới khuyên vậy , ai dè nó trốn đi cùng thằng đó , tôi cùng vợ đi tìm mấy tháng ròng rã . Thì ngày ấy bưu điện gửi thư của nó về , nó bảo với tôi là đã bỏ thằng kia rồi và đang đi làm ăn xa . Ai ngờ nó chết lâu rồi mà tôi không biết. Con ơi là con “”
Sau khi nghe bác nói vậy tôi mới hiểu sao chị ấy tự vẫn , chị ấy dại dột nghe theo tiếng gọi con tim , nhưng người kia đã có vợ con và chỉ xem chị là món đồ chơi qua đường , sau khi chia tay chị ấy quá đau lòng mà gieo thân mình xuống dòng sông..
Tôi có nói với bác rằng chị ấy có chỉ cho tôi nơi chị tự vẫn và cái xác vẫn còn nằm đó . Chị ấy muốn bác đưa xác chị ấy lên
Bác bảo với tôi : cháu giúp bác thêm 1 lần nữa được không. Chỉ có cháu mới thấy được nó. Cháu nói với nó rằng mấy ngày nữa bác sẽ kiếm người lặn xuống đưa xác nó lên. Mong cháu hôm ấy đến chỉ vị trí giúp bác … và tôi đồng ý.
Ngày hôm đó trời vẫn âm u mưa phùn. Khi tôi đến thì người nhà đã chờ sẵn. Tôi bất chợt thấy vong nữ cũng đang đứng chờ tôi. Vong ấy bảo tôi đi theo cô ta và mọi người trong nhà bác cũng đi theo tôi.
Bỗng vong nữ đó dừng lại và chỉ tay ra hướng giữa sông . Tôi bảo mọi người đã đến nơi và thợ lặn bắt đầu nhảy xuống tìm. Chừng khoảng 20 phút sau thì người ta đem lên bờ 1 bộ xương và vẫn còn nguyên bộ quần áo. Đám thợ lặn nói với người nhà cái xác cách bờ 10m và xương cánh tay phải bị mắc vào đá . Bỗng có 1 tiếng hét lên “” THẰNG LÂM BỊ MA NHẬP RỒI “” Tôi ngó sang nhìn thì thằng Lâm em họ của vong nữ ấy . Đang lắc lư dữ dội và ngã lui sau . Mặc dù mặt đập xuống đất nhưng nó vẫn cứ lắc lư ở tư thế nằm cứ như con cá mắc cạn vậy . Rồi nó bắt đầu khóc lên , mọi người ở đó ai sờ vào mình nó cũng cảm thấy thân thể nó như được ướp đá vậy.
Nó mở mắt ra nhưng không có tròng đen . Ai nấy kinh hãi hồn vía. Nó chạy 1 mạch đến trước mặt tôi rồi dập đầu quỳ lạy , tôi hiểu ra có lẽ vong nữ ấy đã nhập vào cậu này . Tôi mỉm cười rồi lặng lẽ bỏ đi.
Tôi không những có thể thấy được người đã khuất mà còn có thể thấy được những ngôi mộ bị vùi hay xác nằm dưới lòng đất. Cái này rất khó giải thích . Bảo tôi nhìn xuyên qua bức tường thì tôi không thể . Nhưng nếu tôi tập trung ý chí của mình thì có thể thấy dưới mảnh đất bạn đang ở có âm khí hay xác người thì có thể… kiểu như cặp mắt này chỉ nhạy với vấn đề tâm linh vậy.
Hồi đó là năm 1997 khi ấy tôi được
Bố cho về quê ngoại chơi. Quê ngoại tôi nằm ở hà tĩnh . Lúc đó dân cư còn thưa thớt lắm . chiều hôm ấy tôi cùng đứa em họ đèo nhau trêи chiếc xe đạp phượng hoàng đem cơm ra cho cậu. Tại cậu tôi làm nghề thợ xây và cậu ở lại để trông coi vật liệu , đến nơi tôi và đứa em giao cơm cho cậu và chờ cậu ăn xong để đem chén bát về dì rửa. Bỗng nhiên tôi thấy trong căn nhà đang xây lỡ dỡ có bóng người .
Tôi hỏi cậu : cậu ở lại một mình hay với ai vậy
Cậu trả lời : chỉ có 1 mình choa thôi , sao con lại hỏi vậy
Tôi tiến vào ngôi nhà và ngó xung quanh . Bỗng phát hiên ra 1 chú bộ đội đang ngồi viết thư , tôi tiến đến thì chú ấy quay đầu lại với khuôn mặt trắng toát nhìn tôi cười và biến mất..
Tôi quay sang hỏi cậu : từ ngày cậu làm thấy có gì lạ ở đây không??
Câu vừa nhai thức ăn vừa trả lời : lạ thế nào hả con . Cậu có thấy gì lạ đâu . À mà có đấy con à, từ ngày cậu ở lại đến giờ . Mấy vật dụng đồ nghề cậu dọn sạch sẽ vào kho. Ngày mai lại nó cứ nằm rơi vãi mọi nơi
Tôi bảo cậu : có lẽ ở mảnh đấy này có vong cậu à
Cậu quát tôi : mày đừng nói linh tinh mang họa đấy con ạ nhà này là của ông Hạ phó công an huyện đấy ,Nhà người ta xây chưa ở mày bảo có vong . Đất này thầy phong thủy xem rồi nên mới làm nhà đấy. Thôi tao ăn xong rồi mày coi đem chén dĩa về cho dì mày rửa đi..
Tôi đi về nhưng vẫn ngoái đầu lại nhìn ngôi nhà ấy 1 lần . Tôi chỉ lo cho cậu , sợ ban đêm cậu ở lại sẽ xảy ra chuyện gì ,Nên chiều hôm đó tôi quay lại và ngủ với cậu.
Nhưng Mọi chuyện không như tôi nghĩ . Tôi đến ngủ chẳng thấy vong đó đâu cả . Đôi lúc lại tưởng mình hay nhìn thấy quá nên ám ảnh . Nhưng 11h tối thì bắt đầu có chuyện ..
Tôi đang ngủ thì nghe tiếng lách cách từ trong kho vật liệu . Rồi bắt đầu là những tiếng hát vang lên “”” dậy mà đi. Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi””” tôi bật dậy và nhìn sang cậu. Cậu vẫn ngủ say sưa còn ngáy khò khò nữa . Tôi ra khỏi cái giường mà bước nhẹ nhẹ tiếng đến cái kho vật liệu.
Tôi mở hé cánh cửa ra và nhìn vào. Thì hỡi ơi . Nguyên một đám xương người đang hát trong đó. Chúng nhìn tôi và cười khanh khách rồi biến mất . Dù là thấy tâm linh nhiều nhưng chưa lần nào hãi hùng như thế được . Có lẽ ngôi đất này âm khí quá nặng nề , gia chủ mà vào ở khả năng sẽ có họa đến. Nhưng làm sao tôi có thể nói mọi người tin được khi chỉ mình tôi thấy được ,Và rồi tôi lập ra 1 mưu kế để cảnh báo gia chủ biết.
Ngày hôm đó là nhà ngoại cúng thổ thần đất đai và không thể thiếu được món gà , dì tôi vừa cắt tiết gà và bỏ chén máu trêи bếp, Dì vừa bỏ đi tôi liền chạy đến lấy một ít và viết lên mảnh vải trắng dòng chữ “” Khu đất này có Ma “” và tối hôm đó tôi lén đạp xe ra ngôi nhà đang xây lỡ dở và đặt mảnh vải và đè viên gạch lên. Hi vọng ngày mai nhóm thợ đến làm sẽ phát hiện ra và nói với chủ nhà để người ta đi tìm thầy soi xét , nhưng tôi không ngờ rằng các vong vị ở khu đất đấy đã làm cách gì mà mảnh vải không còn đó nữa . Trưa mai tôi lại đưa cơm cho cậu . Nhưng nhóm thợ vẫn làm bình thường chả có phản ứng gì cả
Bỗng trong giây phút ngẫu nhiên tôi thấy dưới nền ngôi nhà có gần chục bộ xương người nhưng Không còn cách nào khác nữa, bây giờ chỉ còn chờ người ta vào ở để mấy vị kia phá thì họa may tôi nói ra mới có người tin . Chứ ai lại tin 1 đứa trẻ 17 tuổi nói chuyện tâm linh cơ chứ.
1 tháng sau ngồi nhà hoàn thành và gia chủ dọn vào ở . Chuyện gì đến cũng đến. Con cái vợ chồng cứ lục đục và ốm đâu. Bác Hạ thì nghe tiếng ban đêm đang ôm vợ ngủ trong phòng nhưng sáng mai thức giấc lại ra bãi tha ma nằm mà đôi khi miệng còn ngậm phân trâu. Vợ bác nổi tiếng là người nghiêm khắc trong vấn đề gọn gàng và sạch sẽ. Nên vật dụng trong nhà đều ngăn nắp , nhưng từ khi chuyển vào nhà mới các vật dụng cứ tự nhiên hoặc tự di chuyển . Làm cả nhà hoang mang về khu đất .
Nhưng bác hạ suy nghĩ : thầy hoàng là người người giỏi về phong thủy trong huyện, bao nhiêu người thăng quan tiến chức đều nhờ thầy cả . Nhưng giờ bao nhiêu chuyện lạ xảy ra thì do lý do gì nhỉ
Bác mời bao nhiêu thầy pháp thầy sư. Nhưng hiện tượng ấy không hề chấm dứt mà càng thêm trầm trọng. Cho đến khi chuyện ấy lọt vào tai cậu của tôi. Cậu nhớ lời tôi nói lúc trước rằng ở khu đất này có vong ở. Cậu đang làm liền đạp xe về nhà tìm tôi và hỏi : sao mày biết nhà bác hạ có vong ? Thế
Tôi đáp : con nhìn thấy mà cậu. Cả chục vong hồn trong khu đất đó lẫn cậu à
Ổng sửng người nhưng vẫn nghi ngờ : mày có chắc nhìn ra được không đấy .
Tôi đáp : con còn biết vị trí bộ xương nằm ở đâu dưới nền móng nữa cậu à
Cậu bảo tôi ngồi lên xe cậu đèo ra nhà bác hạ , hôm đó chỉ có vợ bác ở nhà , cậu chào cô đó rồi kể rằng tôi có thể thấy được vong
Cô ấy nhìn tôi ánh mắt nghi ngờ rồi hỏi : cháu bảo đã từng thấy ma ở trong nhà cô hả??
Tôi đáp : vâng ạ. Cháu thấy tận 2 lần
Cô ấy hỏi tiếp : thế cháu biết sao họ lại ở đây không
Tôi đáp : vì nhà họ ở dưới nền nhà cô nè. Cháu thấy phải đến 10 bộ xương dưới đó. Toàn là bộ đội cô ạ . Họ nằm ở đó kìa . Tôi Chạy vào phòng khách và chỉ xuống cái nền nhà
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!