
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane
Giới thiệu tác phẩm
Chuyến phiêu lưu kỳ diệu của Edward Tulane | Đọc sách online, download sách miễn phí, ebook hay | Thư viện sách Wikiebook.com
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
CHƯƠNG MỘT
Ngày xưa, trong một ngôi nhà trên đường phố Ai Cập, có một chú thỏ được làm gần như hoàn toàn bằng sứ. Chú có tay sứ và chân sứ, các ngón chân sứ, cái đầu sứ, thân mình và cái mũi sứ. Chân tay được khâu và ráp lại bằng sợi kim loại nên khuỷu tay và đầu gối bằng sứ của chú có thể gập lại, cho chú được tự do chuyển động dễ dàng.
Hai tai chú được làm từ lông thỏ thật, và bên dưới lớp lông là những sợi kim loại rất chắc, có thể uốn cong, giúp đôi tai diễn được các tư thế thể hiện tâm trạng của chú thỏ - hớn hở, mệt mỏi, chán ngấy. Đuôi chú, cũng thế, được làm từ lông thỏ thật mềm mại, mượt mà và nom rất đẹp.
Tên chú thỏ là Edward Tulane, và chú rất cao. Từ chóp tai cho tới đầu ngón chân chú dài gần một mét, đôi mắt tô màu xanh của chú hết sức linh lợi và tình cảm.
Với tất cả điều đó, Edward Tulane cảm thấy mình là một nhân vật xuất chúng. Chỉ có mấy sợi râu khiến chú thấy ngần ngại. Chúng dài và trang nhã (chúng vốn phải thế), nhưng chất liệu thì chẳng rõ là gì nữa. Edward thấy rõ chúng không phải là râu thỏ. Bộ râu ấy từng thuộc về con vật nào - con vật có cái mùi đến là kinh - là một câu hỏi mà Edward không thể chịu nổi khi phải nghĩ đến quá nhiều. Vì thế chú chẳng nghĩ nữa. Gần như đã thành quy tắc, chú không thích suy nghĩ về những chuyện không vui.
Chủ của Edward là một cô bé mười tuổi, tóc sẫm màu, có tên là Abilene Tulane, người coi trọng Edward cũng chẳng thua gì chú coi trọng bản thân. Mỗi buổi sáng, sau khi đã diện quần áo đi học, Abilene lại thay đồ cho Edward.
Chú thỏ sứ sở hữu một tủ quần áo tuyệt tác với những bộ lễ phục bằng lụa làm thủ công, giày đặt hàng đóng bằng da hạng nhất được thiết kế riêng cho đôi chân thỏ của chú, và một kệ lớn đầy những chiếc mũ bằng chất liệu đặc biệt được khoét lỗ để dễ dàng đội qua hai chiếc tai to đầy biểu cảm. Mỗi chiếc quần được cắt may rất đẹp đều có một cái túi nhỏ để đặt chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng của Edward. Abilene lên dây cót cho chú mỗi buổi sáng.
“Nào, Edward,” cô bé nói với chú sau khi đã vặn dây cót, “khi nào kim to chỉ vào số mười hai và kim nhỏ chỉ vào số ba, chị sẽ về nhà với em.”
Cô bé để Edward lên chiếc ghế trong phòng ăn và đặt ghế gần cửa sổ để Edward có thể nhìn ra con đường dẫn tới cửa chính nhà Tulane. Abilene đặt chiếc đồng hồ trên chân trái của chú. Cô bé hôn chóp tai chú, rồi cô đi học và Edward dành cả ngày trông ra khu phố Ai Cập, lắng nghe tiếng tích tắc của đồng hồ và chờ đợi.
Trong tất cả các mùa, chú thỏ thích nhất mùa đông, khi hoàng hôn buông xuống sớm khiến cửa sổ phòng ăn tối dần và Edward có thể nhìn thấy hình phản chiếu của mình trên mặt kính. Và hình phản chiếu mới đẹp làm sao chứ! Hình dáng chú mới trang nhã làm sao chứ! Edward không ngừng kinh ngạc với vẻ tuyệt đẹp của chính mình.
Vào buổi tối, Edward ngồi ở bàn ăn cùng những thành viên khác của gia đình Tulane: Abilene, cha mẹ Abilene, và bà của Abilene, người được gọi là bà Pellegrina. Sự thật là, đôi tai của Edward chỉ hơi nhô lên khỏi mặt bàn, và sự thật nữa là, suốt bữa ăn chú cứ nhìn thẳng vào mỗi cái khăn trải bàn trắng sáng lóa. Nhưng chú đã ở đó, một chú thỏ ngồi tại bàn ăn.
Cha mẹ Abilene thấy thật thú vị khi cô coi chú như thỏ thật, và khi thỉnh thoảng cô bé đòi mọi người phải nói lại hoặc kể lại một câu chuyện bởi Edward chưa kịp nghe.
“Cha,” Abilene sẽ nói, “con e rằng Edward chưa bắt kịp đoạn cuối.”
Cha Abilene sẽ quay sang phía tai Edward và nói thật chậm rãi, nhắc lại những gì ông vừa nói để làm hài lòng chú thỏ sứ. Edward vờ như đang lắng nghe để giữ lịch thiệp với Abilene. Nhưng, thực ra, chú không mấy hứng thú với những gì mọi người nói. Thêm nữa, chú cũng không quan tâm tới cha mẹ của Abilene và thái độ hạ cố của họ dành cho chú. Tất cả người lớn, trên thực tế, đều ra vẻ hạ cố với chú.
Chỉ có bà của Abilene nói chuyện với chú như cách Abilene thường nói, như một người ngang hàng. Bà Pellegrina già lắm rồi. Bà có cái mũi to, nhọn và đôi mắt đen sáng lấp lánh như vì sao. Pellegrina là người chịu trách nhiệm về sự tồn tại của chú. Bà là người đã đặt làm chú, là người đặt mua những bộ lễ phục bằng lụa và chiếc đồng hồ bỏ túi, những chiếc mũ vui nhộn và đôi tai có thể uốn cong, những đôi giày da xịn và đôi chân tay được ráp lại, tất cả đều từ một người thợ bậc thầy tại nước Pháp quê hương bà. Pellegrina là người đã tặng chú như một món quà nhân ngày sinh nhật bảy tuổi của Abilene.
Và chính Pellegrina là người đêm đêm đặt Abilene vào giường của cô và đặt Edward vào giường của chú.
“Bà sẽ kể cho chúng cháu nghe một câu chuyện chứ, bà Pellegrina?” Abilene hỏi bà mỗi đêm.
“Không phải đêm nay, tiểu thư ạ,” bà Pellegrina đáp.
“Vậy thì khi nào?” Abilene hỏi. “Đêm nào ạ?”
“Sớm thôi,” bà Pellegrina nói. “Sẽ sớm có một câu chuyện thôi.”
Rồi bà tắt đèn, và Edward cùng Abilene nằm trong bóng tối của phòng ngủ.
“Chị yêu em, Edward à,” Abilene nói thế hàng đêm sau khi bà Pellegrina đã đi. Cô bé nói những lời đó rồi chờ đợi như thể cô mong rằng Edward sẽ đáp lại gì đó.
Edward không đáp lại gì. Chú không đáp lại vì, tất nhiên rồi, chú không thể nói được. Chú nằm trong chiếc giường be bé cạnh chiếc giường lớn của Abilene. Chú nhìn chằm chằm lên trần nhà và lắng nghe tiếng hít vào thở ra của cô bé, biết rằng cô sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Bởi vì mắt của Edward là đôi mắt vẽ nên chú không thể nhắm lại, chú luôn luôn thức.
Thỉnh thoảng, nếu Abilene đặt chú nằm nghiêng thay vì nằm thẳng, chú có thể nhìn xuyên qua những chấn song và tấm mành lên bầu trời đêm. Vào những đêm trời quang, các vì sao lấp lánh, và ánh sáng le lói của chúng khiến Edward thấy dễ chịu theo cách mà chú không hiểu rõ lắm. Thường thường, chú sẽ ngắm nhìn các vì sao suốt đêm cho tới khi cuối cùng bóng tối cũng nhường chỗ cho bình minh.
V à với phong thái đó, thời gian của _ Edward cứ thế trôi đi, hết ngày này qua ngày khác. Chẳng có gì đáng kể xảy ra. Ồ, có một sự kiện kịch tính đặc biệt nho nhỏ đã xảy ra đấy. Một lần khi Abilene đang ở trường, con chó nhà hàng xóm, một con bốc-xơ giống đực có lông màu nâu khoang trắng chẳng hiểu tại sao được đặt tên là Rosie, đã bước vào nhà chẳng thèm thông báo không cần mời mọc, ghếch chân chỗ bàn ăn, xòe một bãi nước tiểu lên lớp khăn trải màu trắng. Sau đó nó lon ton chạy lại hít hít Edward, và thậm chí trước khi Edward có thời gian để hiểu ý nghĩa của việc bị một con chó ngửi mùi, chú đã nằm gọn trong mõm Rosie và bị con chó gầm gừ thô bạo lắc tới lắc lui, nước dãi chó làm chú ướt nhoe ướt nhoét.
May mắn thay, mẹ Abilene đi ngang qua phòng ăn và chứng kiến sự tra tấn mà Edward phải hứng chịu.
“Nhả nó ra!” bà quát con Rosie.
Và Rosie, ngoan ngoãn đáng kinh ngạc, làm đúng như thế.
Áo lễ bằng lụa của Edward nhớp nháp đầy dãi nhớt và đầu chú ê ẩm suốt nhiều ngày sau đó, nhưng lòng tự trọng của chú bị tổn thương mới là điều đau đớn nhất. Mẹ Abilene đã gọi chú là “nó”, và bà nổi đóa vì vụ nước đái chó trên khăn trải bàn nhiều hơn là vì sự sỉ nhục Edward phải chịu đựng trong hàm răng của Rosie.
Và đó là khi một cô hầu gái, kẻ mới gia nhập đội giúp việc nhà Tulane đang khao khát gây được ấn tượng với ông bà chủ về sự siêng năng của mình, chạy tới chỗ Edward ngồi, trên chiếc ghế trong phòng ăn.
“Con thỏ con này làm gì ở đây vậy?” cô nói rõ to.
Edward không thèm quan tâm tới cái từ thỏ con tẹo nào. Chú thấy nó cực kỳ không xứng đáng với mình.
Cô hầu gái khom người xuống sát chú và nhìn vào mắt chú.
“Hừm,” cô nói. Cô đứng lùi lại. Cô chống nạnh. “Tao đoán mày cũng như tất cả các thứ khác trong nhà này, lại là một thứ phải được làm sạch và phủi bụi.”
Và thế là cô hầu hút bụi cho Edward Tulane. Cô hút từng bên đôi tai dài của chú vào cái ống máy hút bụi. Cô cào cào lên áo quần chú và đập đập đuôi chú. Cô phủi bụi mặt chú tan tác, thô bạo. Và trong cơn say mê tẩy sạch chú, cô hút cả chiếc đồng hồ bỏ túi của Edward bay ra khỏi lòng chú. Chiếc đồng hồ rơi vào túi đựng rác của máy hút bụi với một tiếng keng buồn bã mà cô hầu xem ra chẳng buồn nghe thấy.
Khi đã xong việc, cô đẩy chiếc ghế về chỗ bàn ăn, và vì chẳng biết chính xác Edward được đặt ở đâu, cuối cùng cô quyết định dúi chú vào giữa bầy búp bê đặt trên giá trong phòng ngủ của Abilene.
“Được đấy,” cô hầu nói. “Mày ở đấy đi nhé.”
Cô để mặc Edward trên cái giá trong tư thế gớm ghiếc dã man nhất - mũi chú chúi xuống tận đầu gối; và chú đợi ở đó, với đám búp bê bàn tán rầm rĩ và cười cợt chú như một bầy chim điên cuồng thiếu thân thiện, cho tới khi Abilene đi học về, nhận ra chú biến mất và chạy hết từ phòng này sang phòng kia gọi tên chú.
“Edward!” cô bé la lớn. “Edward ơi!”
Chẳng có cách nào, tất nhiên rồi, để chú nói cho cô biết chú đang ở đâu, chẳng có cách nào để chú trả lời cô. Chú chỉ có thể ngồi yên chờ đợi.
Khi Abilene tìm thấy chú, cô ôm chú thật chặt, chặt tới mức Edward có thể nghe thấy trái tim cô đập loạn xạ như muốn rơi khỏi lồng ngực vì lo sợ.
“Edward,” cô bé thổn thức, “ôi Edward. Chị yêu em. Chị không bao giờ muốn em rời xa chị.”
Chú thỏ, cũng như thế, đang nếm trải một xúc cảm mãnh liệt. Nhưng đó không phải là tình yêu. Đó là nỗi phẫn nộ vì chú đã bị xúc phạm kinh khủng, vì chú đã bị một cô hầu đối xử khinh miệt cứ như chú là vật vô tri vô giác - như một cái bát ăn, có thể nói vậy, hay như một ấm trà. Điều bù đắp duy nhất sau suốt cả vụ rùm beng là cô hầu mới đã bị đuổi việc ngay lập tức.
Cái đồng hồ bỏ túi của Edward được tìm thấy sau đó, sâu trong ruột của cái máy hút bụi, bị mẻ đôi chút, nhưng vẫn chạy tốt; nó được cha Abilene chuyển lại cho chú, ông vừa trình nó ra vừa cúi đầu ra điều giễu nhại.
“Ngài Edward,” ông nói. “Đồng hồ của ngài, phải thế chứ?”
Vụ Rùm Beng Rosie và Sự Kiện Máy Hút Bụi - Đó chính là những pha kịch tính lớn nhất trong cả cuộc đời Edward cho tới đêm sinh nhật lần thứ mười một của Abilene, tại bàn ăn tối, lúc chiếc bánh đang được bê ra, chuyện con tàu đã được đề cập đến.
“N ó được đặt tên là Nữ Hoàng Mary ,” cha Abilene nói, “và con sẽ cùng cha mẹ rẽ sóng theo con tàu tới Luân Đôn.”
“Thế còn bà Pellegrina thì sao ạ?” Abilene hỏi.
“Bà không đi cùng mọi người,” bà Pellegrina đáp. “Bà sẽ ở lại đây.”
Edward, tất nhiên rồi, chẳng hề lắng nghe. Chú thấy những câu chuyện quanh bàn ăn ngớ ngẩn tới tội nghiệp; trên thực tế, nếu có thể thì chú sẽ tỏ ra mình chẳng thèm lắng nghe. Nhưng rồi Abilene đã làm một điều bất thường, một điều khiến chú phải chú ý. Khi cuộc trò chuyện về con tàu vẫn được tiếp tục, Abilene với tới Edward, nhấc chú ra khỏi ghế và giữ chú đứng trên lòng mình.
“Thế còn Edward ạ?” Abilene nói, giọng cô bé ngân cao đầy nghi ngại.
“Nó thì sao, con yêu?” mẹ cô bé hỏi.
“Edward có được đi tàu Nữ hoàng Mary cùng chúng ta không ạ?”
“Ờ, tất nhiên rồi, nếu con muốn thế, cho dù con đã hơi quá lớn để chơi với con thỏ sứ như thế rồi.”
“Vớ vẩn nào,” cha Abilene vui vẻ cắt ngang. “Ai sẽ bảo vệ Abilene nếu Edward không ở đó cơ chứ?”
Từ vị trí thuận lợi trên lòng Abilene, Edward có thể nhìn thấy toàn bộ bàn ăn trải rộng trước mặt, xưa nay chú toàn ngồi trên chiếc ghế dành riêng cho mình cho nên cảnh này chú chưa nhìn thấy bao giờ. Chú nhìn lên những chùm ánh sáng lấp lánh tỏa ra từ đồ bạc và ly tách, chén đĩa. Chú nhận ra cái nhìn chiếu cố giễu cợt của cha mẹ Abilene. Và rồi mắt chú bắt gặp ánh mắt bà Pellegrina.
Bà lão đang nhìn chú bằng đôi mắt của một con đại bàng thảnh thơi buông mình giữa không trung nghiên cứu con chuột dưới mặt đất. Có thể lớp lông trên tai và đuôi Edward, và những sợi lông quanh mũi chú vẫn lưu giữ lại ký ức lờ mờ nào đó về cảm giác bị săn đuổi, một cơn rùng mình chạy dọc người chú.
“Đúng,” bà Pellegrina nói, không rời mắt khỏi Edward, “ai trông chừng Abilene nếu con thỏ không ở đó?”
Đêm đó, khi Abilene lại hỏi, như cô bé vẫn hỏi hằng đêm, liệu bà có kể câu chuyện nào không, thì bà Pellegrina đáp, “Đêm nay, tiểu thư yêu quý, sẽ có một chuyện kể.”
Abilene ngồi dậy. “Con nghĩ Edward cần được ngồi đây với con,” cô bé nói, “thế thì em ấy mới cùng nghe kể chuyện được.”
“Bà nghĩ đó là cách tốt nhất,” bà Pellegrina đồng ý. “Đúng, bà nghĩ con thỏ cần phải được nghe câu chuyện này.”
Abilene nâng Edward lên, đặt chú ngồi cạnh cô bé trên giường, và sắp xếp chăn nệm quanh chú; rồi cô bé nói với bà Pellegrina, “Chúng con sẵn sàng rồi.”
“Thế rồi,” bà Pellegrina nói. Bà khẽ ho. “Và thế rồi. Câu chuyện bắt đầu với một nàng công chúa.”
“Một nàng công chúa xinh đẹp chứ ạ?” Abilene hỏi.
“Một nàng công chúa rất xinh đẹp.”
“Xinh đẹp như thế nào ạ?”
“Con phải lắng nghe,” bà Pellegrina đáp. “Tất cả đều có trong câu chuyện.”
“N gày xưa có một nàng công chúa vô _ cùng xinh đẹp. Nàng lung linh như ánh sáng của muôn vàn vì sao trong đêm không trăng. Nhưng chuyện nàng xinh đẹp thì có gì khác thường không? Không. Không có gì khác cả.”
“Tại sao lại không có gì khác ạ?” Abilene thắc mắc.
“Bởi vì,” bà Pellegrina đáp, “nàng là một cô công chúa không yêu ai và không bận tâm chút nào về tình yêu, cho dù có rất nhiều người yêu thương nàng.”
Tới đoạn này của câu chuyện, bà Pellegrina ngừng lại và hướng thẳng vào Edward. Bà chằm chằm nhìn đôi mắt vẽ của chú, và một lần nữa, Edward cảm thấy rùng mình.
“Thế rồi,” bà Pellegrina nói, tiếp tục nhìn vào Edward.
“Chuyện gì đã xảy ra với nàng công chúa ạ?” Abilene lại hỏi.
“Thế rồi,” bà Pellegrina quay lại với Abilene, “vua cha nói rằng công chúa phải thành hôn; ngay sau đó, một hoàng tử từ vương quốc láng giềng tới gặp nàng công chúa và lập tức đem lòng yêu nàng. Chàng tặng nàng một chiếc nhẫn vàng ròng. Chàng đeo nó vào ngón tay nàng. Chàng nói với nàng rằng: ‘Ta yêu nàng.’ Nhưng con có biết công chúa đã làm gì không?”
Abilene lắc đầu.
“Công chúa nuốt chửng chiếc nhẫn. Nàng gỡ nó ra khỏi ngón tay và nuốt vào bụng. Nàng nói, ‘Đây là cách ta nghĩ về tình yêu.’ Và nàng bỏ chạy khỏi hoàng tử. Nàng rời khỏi lâu đài, đi sâu vào rừng. Và thế rồi.”
“Và thế rồi sao ạ?” Abilene hỏi. “Chuyện gì xảy ra tiếp ạ?”
“Và thế rồi nàng công chúa lạc trong rừng thẳm. Nàng lang thang suốt nhiều ngày. Cuối cùng, nàng bước tới một căn lều nhỏ và gõ cửa. Nàng nói, ‘Cho ta vào, ta lạnh.’
“Không có tiếng đáp lại.
“Nàng gõ cửa lần nữa. Nàng kêu lên, ‘Cho ta vào, ta đói.’
“Một giọng nói khủng khiếp trả lời nàng: ‘Cứ vào đi nếu mi phải làm thế.’
“Nàng công chúa xinh đẹp bước vào, nàng nhìn thấy một mụ phù thủy đang ngồi đếm những thỏi vàng trên mặt bàn.
“ ‘Ba nghìn sáu trăm hai mươi hai’, mụ phù thủy nói.
“ ‘Ta bị lạc,’ nàng công chúa xinh đẹp cất tiếng.
“ ‘Thế thì sao?’ mụ phù thủy đáp. ‘Ba nghìn sáu trăm hai mươi ba.’
“ ‘Ta đói,’ công chúa than.
“ ‘Không phải việc của ta,’ mụ phù thủy trả lời. ‘Ba nghìn sáu trăm hai mươi tư.’
“ ‘Nhưng ta là một công chúa xinh đẹp,’ công chúa nói.
“ ‘Ba nghìn sáu trăm hai mươi lăm,’ mụ phù thủ đáp lời nàng.
“ ‘Cha ta,” công chúa nói tiếp, “là một vị vua quyền uy. Ngươi phải giúp ta nếu không sẽ phải lãnh hậu quả đấy.’
“ ‘Hậu quả ấy à?’ mụ phù thủy nói. Mụ ngẩng mặt lên khỏi đống vàng. Mụ chằm chằm nhìn công chúa. ‘Mi dám nói với ta về hậu quả hả? Được lắm, rồi, chúng ta sẽ nói về hậu quả: hãy nói cho ta nghe tên của người mà mi yêu.’
“ ‘Yêu à!’ công chúa đáp. Nàng giậm chân. ‘Tại sao tất cả mọi người đều phải nói về tình yêu?’
“ ‘Mi yêu ai?’ phù thủy nhắc lại. ‘Mi phải cho ta biết tên kẻ đó.’
“ ‘Ta không yêu ai cả,’ công chúa đáp đầy tự hào.
“ ‘Mi làm ta thất vọng,’ mụ phù thủy nói. Mụ giơ tay lên và hô: ‘Úm ba la.’
“Và nàng công chúa biến thành một con lợn lòi.
“ ‘Ngươi đã làm gì ta thế này?’ công chúa kêu eng éc.
“ ‘Giờ thì mi sẽ nói chuyện với ta về hậu quả chứ?’ mụ phù thủy nói, và quay lại với việc đếm những thỏi vàng. ‘Ba nghìn sáu trăm hai mươi sáu,’ mụ phù thủy lầm bầm trong khi công chúa lợn lòi chạy khỏi túp lều, lao trở lại rừng thẳm.
“Binh lính của nhà vua cũng đang ở trong khu rừng. Họ đang tìm kiếm gì vậy? Một nàng công chúa xinh đẹp. Và thế rồi khi họ đụng phải một con lợn lòi xấu xí, họ bắn nó ngay lập tức. Pằng!”
“Không,” Abilene thốt lên.
“Có đấy,” Pellegrina nói. “Binh lính mang con lợn lòi trở về lâu đài, bà đầu bếp rạch bụng nó ra và trông thấy một chiếc nhẫn vàng ròng. Trong lâu đài đêm đó có rất nhiều người đói bụng mong chờ được ăn. Thế là bà đầu bếp đeo chiếc nhẫn lên ngón tay và hoàn thành việc xẻ thịt con lợn lòi. Và, chiếc nhẫn mà nàng công chúa xinh đẹp từng nuốt tỏa sáng lấp lánh trên bàn tay người đầu bếp khi bà làm việc đó. Hết.”
“Hết ạ?” Abilence sửng sốt hỏi.
“Đúng,” bà Pellegrina đáp, “hết.”
“Nhưng không thể thế được.”
“Tại sao không thể thế được?”
“Bởi vì cái kết tới nhanh quá. Bởi vì không ai được sống hạnh phúc mãi mãi, tại thế đấy ạ.”
“À, ra thế,” bà Pellegrina gật đầu. Bà im lặng một lát. “Nhưng hãy trả lời bà xem: làm sao một câu chuyện có thể kết thúc vui vẻ nếu không có tình yêu? Nhưng mà. Ừm. Khuya rồi. Và con phải ngủ đi thôi.”
Bà Pellegrina nhấc Edward khỏi Abilene. Bà đặt chú vào giường và kéo tấm chăn phủ lên bộ râu của chú. Bà cúi sát gần chú, thầm thì, “Con làm ta thất vọng.”
Sau khi bà lão rời khỏi phòng, Edward nằm lại trong chiếc giường nhỏ của mình và nhìn trân trân lên trần nhà. Câu chuyện thật là vô vị, chú nghĩ. Nhưng tuyệt đại đa số các câu chuyện đều thế. Chú nghĩ về nàng công chúa và chuyện nàng đã bị biến thành lợn lòi ra sao. Thật khủng khiếp! Thật kỳ quặc! Thật là một số phận kinh hoàng!
“Edward,” Abilene nói, “Chị yêu em. Chị không cần biết chị lớn lên đến thế nào, chị sẽ luôn luôn yêu em.”
Phải, phải, Edward nghĩ.
Chú tiếp tục nhìn lên trần nhà. Chú cảm thấy bối rối vì một lẽ nào đó không thể gọi thành tên. Chú ước gì bà Pellegrina đã đặt chú nằm nghiêng để chú có thể trông lên những vì sao.
Và rồi chú nhớ tới cách bà Pellegrina miêu tả nàng công chúa xinh đẹp. Nàng tỏa sáng như những vì sao trong đêm không trăng. Chẳng hiểu sao, Edward cảm thấy dễ chịu với những từ ngữ đó và thầm nhắc đi nhắc lại với chính mình - lung linh như ánh sáng những vì sao trong đêm không trăng, lung linh như ánh sáng những vì sao trong đêm không trăng - cho tới lúc, cuối cùng thì, ánh sáng bình minh đầu tiên xuất hiện.
Ngôi nhà trên phố Ai Cập trở nên hết sức là nhốn nháo lăng xăng khi gia đình Tulane chuẩn bị cho chuyến đi tới nước Anh. Edward sở hữu một cái rương nhỏ, và Abilene sắp đồ cho chú, nhét đầy những bộ lễ phục hạng nhất và cả loạt mũ đẹp nhất cùng ba đôi giày, tất cả là để chú có thể hiện diện tại Luân Đôn trong bộ dạng thật là lịch thiệp. Trước khi đặt mỗi bộ đồ vào rương, cô bé lại giơ ra cho chú xem.
“Em có thích áo sơ mi này với áo khoác lễ kia không?” cô bé hỏi chú.
Hoặc, “Em có thích đội chiếc mũ quả dưa màu đen này không? Khi đội nó trông em xinh lắm. Chúng ta mang nó đi nhé?”
Và rồi, cuối cùng, vào một buổi sáng thứ Bảy trong tháng Năm, Edward cùng Abilene và ông bà Tulane bước lên boong tàu, đứng cạnh lan can. Bà Pellegrina đứng ngay dưới bến đậu. Bà đội trên đầu một chiếc mũ đính đầy hoa. Bà nhìn chằm chằm vào Edward. Đôi mắt đen của bà sáng rực.
“Tạm biệt bà,” Abilene hét to về phía bà của cô bé. “Con yêu bà.”
Con tàu được kéo ra khỏi bến. Bà Pellegrina vẫy tay với Abilene.
“Tạm biệt tiểu thư yêu quý,” bà gọi với theo, “tạm biệt.”
Edward cảm thấy có gì ẩm ướt rớt vào tai. Nước mắt của Abilene, chú đoán vậy. Chú ước gì cô bé đừng ôm chú chặt quá. Cứ hễ bị siết quá mạnh tay là áo quần của chú lại nhàu nhĩ hết. Cuối cùng, tất cả những người ở lại trên đất liền, bao gồm cả bà Pellegrina, đã khuất khỏi tầm mắt. Riêng Edward cảm thấy có phần nhẹ nhõm vì không nhìn thấy bà nữa.
Đúng như được mong đợi, Edward Tulane thu hút rất nhiều sự chú ý trên boong tàu.
“Thật là một con thỏ độc đáo,” một quý bà già nua đeo ba chuỗi ngọc trai trên cổ thốt lên. Bà cúi xuống để nhìn Edward cho rõ hơn.
“Cảm ơn bà ạ,” Abilene đáp.
Nhiều cô bé trên boong hướng về Edward với cái nhìn trân trối đầy thèm muốn. Chúng hỏi Abilene liệu chúng có được ôm chú không.
“Không được đâu,” Abilene đáp, “tớ e rằng em ấy không phải loại thỏ thích bị người lạ ôm ấp.”
Hai thằng bé, là anh em ruột có tên là Martin và Amos, đặc biệt thích thú với Edward.
“Nó làm cái gì?” Martin hỏi Abilene vào ngày thứ hai trên biển. Thằng bé chỉ vào Edward, lúc này đang ngồi trong một chiếc ghế trên boong với đôi chân duỗi dài trước mặt.
“Em ấy không làm gì cả,” Abilene đáp.
“Nó có dây cót ở đâu đó không?” Amos hỏi.
“Không,” Abilene đáp, “em ấy không có dây cót.”
“Thế thì nó có gì hay cơ chứ?” Martin nói.
“Điểm hay chính ở chỗ em ấy là Edward,” Abilene đáp lại.
“Thế thì chả hay ho gì lắm,” Amos nói tiếp.
“Ờ, chả ra gì,” Martin đồng ý. Và rồi, sau một hồi suy nghĩ khá lâu, thằng bé cất tiếng, “Anh chẳng bao giờ để ai mặc đồ cho anh như thế.”
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!