
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Chiến tranh và chiến tranh
Giới thiệu tác phẩm
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
I. NHƯ MỘT NGÔI NHÀ CHÁY
Tôi không còn quan tâm đến việc mình sẽ chết, Korin nói, rồi sau một lúc lâu im lặng, gã chỉ khu mỏ ngập nước ở gần đó: Kia là những con thiên nga?
Bảy đứa trẻ vây lấy gã giữa cây cầu đi bộ vắt qua đường sắt, thành nửa vòng tròn, chúng ngồi xổm, gần như ép gã sát vào lan can, đúng như nửa tiếng trước, khi chúng tấn công gã để trấn lột, đúng như thế, chỉ có điều lúc này không đứa nào còn muốn tấn công hay trấn lột gã, bởi rõ ràng như diễn biến bất ngờ đã cho thấy, có thể tấn công và trấn lột hạng người như gã, nhưng chẳng bõ, vì có lẽ đúng là gã không có thứ gì thật, còn cái mà gã có, đó là một gánh nặng không thể nhìn thấy, và vì vậy - tại một điểm nhất định của màn độc thoại hấp tấp, rối tinh rối mù, nhưng đối với chúng “thực chất chán mớ đời” của Korin - điều đó đã ngã ngũ, hơn nữa gần đúng vào thời điểm gã bắt đầu nói về sự mất trí của gã, chúng không đứng dậy và bỏ gã ở đó như một kẻ điên, mà chúng cứ yên vị như cũ, nửa vòng tròn, ngồi xổm, bất động, vì trời đang tối dần, vì bóng tối đang buông xuống trong sự yên tĩnh của buổi hoàng hôn trên khung cảnh công nghiệp khiến chúng câm lặng, và vì cái trạng thái câm lặng, không động đậy này diễn đạt một cách sâu sắc nhất sự tập trung của chúng, Korin đã bơi ra ngoài sự chú ý ấy, mục tiêu còn lại chỉ là những đường ray ở phía dưới.
Không ai yêu cầu gã nói, chúng muốn gã đưa tiền cho chúng, nhưng gã không đưa, mà bảo gã không có tiền, rồi gã nói, lúc đầu còn lắp ba lắp bắp, sau trơn tru hơn, cuối cùng không dừng lại được, gã cứ nói, và có thể thấy rõ gã nói vì sợ những cặp mắt của bảy thằng nhóc, hay như sau này gã tự nhận: vì gã sợ thắt ruột, và, gã nói nếu nỗi sợ hãi bắt đầu bóp nghẹt ruột gan, thì gã nhất thiết phải nói, thậm chí vì nỗi sợ hãi không qua đi, vì không thể biết chúng có vũ khí hay không, càng lúc gã càng bị lôi cuốn vào câu chuyện, nghĩa là mỗi lúc gã càng thêm sa đà vào việc phải kể hết cho chúng nghe, kể tất cho một ai đó, bởi từ khi - và vào giây phút cuối cùng! - gã bí mật bắt đầu “chuyến đi vĩ đại”, như gã gọi, gã chưa trò chuyện với ai, một lời cũng không, gã nghĩ điều đó quá nguy hiểm, hơn nữa cũng chẳng có ai để nói, vì trên đường gã không gặp một ai khả dĩ có thể coi là vô hại, hoặc người gã không cần phải dè chừng, nên biết rằng đối với gã không có ai đủ vô hại, và gã phải coi chừng tất cả mọi người, và gã, gã đã nói lúc đầu, gã thấy mọi người đều là người hoặc trực tiếp, hoặc đứng đằng sau, nhưng có quan hệ với những kẻ đang săn lùng gã, có mối liên hệ không thể nghi ngờ gần hay xa nào đó với những kẻ biết về hầu như mọi bước đi của gã, chỉ có điều gã nhanh chân hơn, sau này gã kể, bao giờ gã cũng nhanh hơn “ít nhất là nửa ngày đường” so với chúng, tuy nhiên những thắng lợi của gã về thời điểm và vị trí có một cái giá: không được nói với ai một lời, chỉ đến giờ mới nói do sợ hãi, bởi vì chỉ dưới áp lực tự nhiên của nỗi sợ hãi gã mới đánh liều đi vào những đoạn quan trọng nhất của cuộc đời gã, đánh liều tiến càng lúc càng sâu hơn, gã kể các chi tiết càng lúc càng cá nhân hơn, càng lúc càng máu thịt hơn, lấy lòng mua chuộc để bọn chúng đứng về phía gã, để đơn giản là gột rửa xu hướng tấn công khỏi bọn tấn công gã, và để thuyết phục cả bảy đứa: ở đây một người nào đó không chỉ đầu hàng, mà bằng sự đầu hàng này gã đã vượt lên trước bọn tấn công gã.
Có mùi hắc ín trong không khí, mùi hắc ín gây buồn nôn, nồng nặc khắp nơi, và ngay cả gió mạnh cũng chẳng giúp được gì trong chuyện này, vì gió đã thấm vào xương tủy chúng, nó chỉ cuốn cái mùi kia lên và xoay tròn, chứ không thay đổi được, vì cả vùng này, suốt mấy cây số, và chủ yếu là ở đây, giữa giao lộ của các đường ray từ phía Đông và tẽ ra ngay lập tức như chiếc quạt nan, và ga hàng Rákos nhìn thấy ở phía sau chúng, không khí đầy cái mùi này, mùi hắc ín, cái mùi khó có thể nói là được cấu thành từ mùi than khói lắng đọng xuống, mùi của hàng trăm ngàn đoàn tàu sầm sập lao qua, của những thanh tà vẹt bẩn thỉu, của đá dăm và những đường ray và tất cả những thứ gì gì nữa, nhưng rõ ràng không chỉ những thứ đó, mà còn thứ khác, bí ẩn hơn, khó tả hoặc không thể gọi bằng tên nữa, trong đó chắc có cả số lượng khổng lồ sự hoang vắng của con người mà hàng trăm ngàn đoàn tàu đã chở qua đây, nhìn từ độ cao của chiếc cầu vượt... hàng triệu ý chí đã hợp thành sự vô đích đáng sợ, cũng như cả cái bóng ma lửng lơ của sự trơ trụi, hoang sơ, sự tù hãm công nghiệp ma quái đã đè nặng dần dần lên khu vực này trong hàng thập niên chắc đã nuôi dưỡng nó, và trong bối cảnh ấy, giờ đây Korin đang cố tìm chỗ đứng thích hợp, gã, kẻ ban đầu trong khi chạy trốn chỉ định sang phía bên kia - một cách kín đáo, nhanh, lặng lẽ - để đi về phía mà gã cho là trung tâm của thành phố, thế mà bây giờ, có thể nói gã phải tìm vị trí ổn định tại cái điểm gió lạnh này của thế giới, gã phải bám - lan can, vỉa hè, nhựa đường, kim loại - vào những tình tiết dĩ nhiên là ngẫu nhiên nhưng trong mắt gã có vẻ như quan trọng, và như vậy một chiếc cầu vượt, nằm phía trước ga tàu hàng Rákos vài trăm mét, từ một lát cắt không tồn tại của thế giới trở thành một lát cắt hiện hữu, trở thành một trong những cột mốc quan trọng đầu tiên của cuộc đời mới của gã, hay như sau này gã gọi là “cuộc chạy điên cuồng”, một chiếc cầu vượt, mà trên đó, nếu chúng không bắt gã dừng lại, thì gã đã mù quáng đi vội qua.
Sự việc bắt đầu bất chợt, không có khúc dạo đầu, không có sự linh cảm, chuẩn bị, diễn tập, đúng vào một khoảnh khắc đặc biệt của ngày sinh lần thứ bốn mươi tư, sự nhận thức đã giáng xuống đầu gã, và một cách đau đớn ngay lập tức, đúng như bảy đứa bọn chúng ập xuống gã ở đây lúc nãy, chỗ giữa cây cầu vượt, gã nói, cũng bất chợt và không thể dự báo trước đúng như vậy, gã ngồi trên bờ một con sông, nơi thỉnh thoảng gã vẫn ngồi, vì không muốn về căn hộ trống vắng đúng vào ngày sinh nhật mình, và đúng là bất chợt, nó giáng xuống gã, gã kể, lạy Chúa! gã không hiểu chút gì hết, ôi, ôi, ôi, gã chẳng có khái niệm về một điều gì, Jesus Maria, gã chẳng hiểu gì về thế giới, và sự việc thành hình trong gã như vậy khiến gã sợ, ở mức độ như thế của sự tầm thường, của sự ngây thơ chếnh choáng, nhưng đúng là thế, gã nói, gã bỗng thấy mình cực kỳ đần độn, ở tuổi bốn mươi tư, một cái bong bóng, rỗng, ngu ngốc, theo cái cách gã đã hiểu về thế giới suốt bốn mươi tư năm, trong khi, lúc đó gã nhận ra ở bên bờ sông, không những gã không hiểu, mà hoàn toàn chẳng hiểu một tí nào về tất cả, điều tồi tệ nhất là suốt bốn mươi tư năm gã tưởng rằng gã hiểu, trong khi gã chẳng hiểu gì hết, đó là điều tồi tệ nhất vào buổi tối sinh nhật ấy, một mình bên bờ sông, tồi tệ nhất, vì cùng với sự nhận thức này không đi kèm việc vậy thì từ nay gã đã hiểu, bởi thay vì cái cũ gã không nhận được hiểu biết mới, mà nhận được một sự rắc rối đáng sợ nào đó, nếu từ đây trở đi gã nghĩ về thế giới, mà dĩ nhiên buổi tối hôm ấy gã đã nghĩ về thế giới cực kỳ mãnh liệt, và gã đã hành hạ bản thân để cố hiểu, nhưng không xong, sự phức tạp chỉ mỗi lúc càng bùng nhùng hơn, đến nỗi gã có cảm giác sự phức tạp chính là ý nghĩa của cái thế giới mà gã đã hành hạ mình để cố hiểu, gã đang nghĩ đến đó, và gã không bỏ cuộc, khi vài ngày sau gã nhận ra đầu óc gã bắt đầu có vấn đề gì đó.
Dạo đó gã đã sống độc thân từ lâu, chính gã cũng ngồi xổm và tựa lưng vào hàng lan can trong làn gió tháng Mười một rú rít trên cây cầu vượt, gã kể cho bảy đứa trẻ nghe, độc thân, gã bảo, vì cuộc hôn nhân của gã đã tan vỡ từ trước bởi vụ Hermes[1] (và gã dùng tay ra hiệu là gã sẽ giải thích sau, đó là vụ gì), sau đó thì “gã đã đốt cháy mình trong một mối tình rất nồng nàn”, để rồi gã quyết định, không bao giờ, không bao giờ lại gần đàn bà nữa, điều đó dĩ nhiên không có nghĩa là sự cách ly hoàn toàn, vì bao giờ cũng có những người đàn bà trong một đêm khó khăn, Korin nhìn bọn trẻ, hơn nữa dù thực chất sống một mình, tất nhiên do công việc lưu trữ gã có quan hệ đồng nghiệp, do hàng xóm gã có quan hệ láng giềng, do đi lại ngoài phố gã có quan hệ đường phố, do mua bán và ngồi quán rượu gã có quan hệ mua bán và quan hệ quán xá với những người khác nhau, và cứ như vậy, cuối cùng bây giờ nghĩ lại, gã nói, gã ở gần nhiều người, dẫu chỉ là hiểu theo nghĩa hẹp nhất, khá nhiều người, cho tới khi cả những người này cũng xa lánh gã, đại khái kể từ lúc ở trong phòng lưu trữ, trên cầu thang, ngoài phố, ở nơi mua bán và quán rượu gã dần dần buộc phải kể rằng theo gã nghĩ gã sẽ mất trí, vì khi họ hiểu rằng không phải là bóng gió, gã nghĩ theo nghĩa gián tiếp, mà sự thật đúng như gã nói, nghĩa là từ cổ gã trở lên tới đầu, mà đầu với cổ gã vốn đã chẳng có quan hệ tốt đẹp, đáng tiếc, có lẽ gã sẽ mất trí, thế là, như thể chạy trốn khỏi một ngôi nhà cháy, họ lao ra tránh xa gã, và xung quanh gã mọi thứ biến mất rất nhanh, và gã đứng đó, như một ngôi nhà cháy, vì họ bắt đầu bằng việc tránh xa gã, không hỏi han gì gã trong phòng lưu trữ, rồi họ tiếp tục bằng việc không đáp lại lời chào của gã, không ăn cùng với gã một bàn, và cuối cùng, nếu nhìn thấy gã ngoài phố, thì họ chuyển sang vỉa hè bên kia, các cậu có hiểu không? Korin hỏi bảy đứa trẻ, nhìn thấy gã đi tới là họ tránh xa, điều này khiến gã đau đớn nhất, đau đớn hơn cả chuyện đã xảy ra với cái đốt sống cổ, bởi vì trong trạng thái như vậy gã cần nhất một sự cảm thông nào đó, gã nói, và có vẻ, điều này có thể thấy rõ trên mặt gã, như gã muốn tiếp tục kể tiếp sự việc tới những tình tiết nhỏ nhất, cũng như có thể thấy trên mặt lũ trẻ, rằng đối với chúng là vô ích, vì bảy đứa bọn chúng đằng nào cũng không đáp lại một điều gì, chúng không quan tâm gì hết, đặc biệt kể từ chỗ “lão già bắt đầu mất trí”, như sau này chúng kể cho những đứa khác, với chúng thế là đủ, chúng nói, chúng nhìn nhau, đứa lớn tuổi nhất gật đầu đồng ý với những đứa khác, đại loại có nghĩa là “cho qua, không bõ”, rồi chúng cứ im lặng ngồi xổm thế, và chúng nhìn điểm giao của những thanh ray, thỉnh thoảng, khi một đoàn tàu hàng lao qua dưới chân chúng, một đứa nào đó hỏi chúng sẽ ở đây bao lâu nữa, bao giờ cũng là đứa bé tóc vàng cạnh thằng lớn tuổi nhất nhìn đồng hồ, và nó chỉ nói rồi nó sẽ bảo nếu đến lúc, còn từ giờ đến khi đó hãy im mồm.
Nếu như Korin biết chúng đã đi đến quyết định, và đặc biệt là cái quyết định này, nếu như gã nhận thấy cái gật đầu, thì dĩ nhiên chẳng có điều gì đã xảy ra như nó đà xảy ra, nhưng gã không biết, vì gã không nhận ra, và có thể thấy là gã hiểu mọi việc theo cách khác hẳn so với bọn chúng, đối với gã tình hình - ngồi ở đây trong gió lạnh với lũ trẻ - mỗi lúc một căng thẳng hơn, chính là vì chẳng xảy ra chuyện gì, và không rõ ra được điều gì, hoặc thực chất chúng muốn gì, và liệu chúng có muốn điều gì chăng, gã phải tìm ra lời giải thích, sao chúng không buông tha gã, hay là sao chúng không bỏ mặc gã ở đó, nếu như gã đã thuyết phục được chúng rằng gã không có tiền, và tất cả đều vô ích, cần có lời giải thích, và gã đã tìm ra, chỉ tội đối với bảy đứa trẻ đó không phải là lời giải thích đúng, vì đối với gã, kẻ biết đích xác có bao nhiêu tiền được khâu trong vạt bên phải của chiếc áo khoác, thì sự bất động này, sự câm lặng này, cái sự chúng không làm gì hết này, và sự không xảy ra chuyện gì này, mỗi lúc lại có ý nghĩa lớn hơn và đáng sợ hơn, thay vì đối với gã mỗi lúc lại có ý nghĩa nhỏ hơn và an ủi hơn, vì vậy trong khi cứ mỗi nửa đầu của một khoảnh khắc gã chuẩn bị bật dậy và bỏ chạy, cho tới cuối nửa sau của các khoảnh khắc gã vẫn còn đó, như thể gã muốn đúng điều này, và gã nói, như người mới chỉ bắt đầu mọi chuyện, nghĩa là gã cùng lúc sẵn sàng chạy trốn và ở lại, nhưng quyết định thì gã luôn quyết định ở lại, tất nhiên vì sợ hãi, nhiều lần gã thông báo rằng gã rất thích thú: lọt vào cái vòng tròn tin cậy nhất, cuối cùng người ta đã nghe gã nói, ở đó gã có điều muốn nói, thậm chí gã có vô khối điều muốn nói, vì nếu gã nghĩ kỹ, gã nói, theo đúng nghĩa của ngôn từ thật ra gã cần kể vô khối chuyện, để sáng tỏ ra: thứ Tư, vào mấy giờ thì gã không biết, nhưng là cách đây ba hay bốn mươi tiếng, cuộc đời gã đã đảo lộn, khi gã hiểu mình phải thực hiện chuyến đi vĩ đại, khi gã hiểu ra rằng tất cả, từ Hermes đến sự cô đơn, đối với gã đều hướng về một phía, khi gã hiểu ra rằng thực chất gã đang trên đường đi, vì mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và sụp đổ, nghĩa là trước gã mọi thứ đều được sắp đặt sẵn và sau gã mọi thứ đều sụp đổ, theo cách, Korin nói, vẫn hay xảy ra trong những “chuyến đi vĩ đại”.
Chỉ có hai ngọn đèn mắc phía trên các bậc thang, tỏa luồng ánh sáng hình trụ trần trụi và run rẩy trong ngọn gió quất liên hồi xuống gã và lũ trẻ, giữa hai ngọn đèn trên khoảng cách chừng ba chục mét tất cả các bóng nê ông đã bị đập vỡ, vì thế chỗ gã và lũ trẻ đang ngồi ánh sáng gần như không tới; vậy mà: chúng vẫn cảm nhận được nhau, được sức nặng ghê gớm của bầu trời tối đen phía trên những bóng đèn nê ông đã vỡ, bầu trời đen tối có thể nhìn thấy sự phản chiếu của cái khối lượng ghê gớm rung rinh bởi các vì sao của nó qua khung cảnh rộng lớn của các thanh ray đường sắt chạy bên dưới, nếu như giữa những vì sao run rẩy và ánh sáng đỏ mờ âm u của vô số các đèn tín hiệu rải rác giữa các thanh ray có thể có một mối liên hệ nào đó; nhưng giữa chúng không có mối liên hệ, bởi không có một trật tự chung, không có sự phụ thuộc lẫn nhau, chỉ có trật tự riêng, sự phụ thuộc riêng ở trên và ở dưới, ở mọi nơi, vì những ngôi sao và rừng đèn tín hiệu nhìn nhau như mù lòa, và tất cả mọi khoản mục lớn của sự tồn tại đều mù lòa đối với nhau, bóng tối mù lòa và sự chói lóa mù lòa, đất mù lòa và trời mù lòa, và như thế cuối cùng trong cái nhìn đã mất của một mặt chiếu cao hơn xuất hiện một đối xứng chết của cõi bao la, và trong đó dĩ nhiên là một cái chấm nhỏ xíu: như Korin... trên cầu vượt... và bảy đứa trẻ.
Một gã điên hoàn toàn, hôm sau chúng kể với ai đó trong vùng, một gã điên tuyệt đối, đơn giản là một kẻ ngu nảy nòi, chúng nói, lẽ ra dẫu sao cũng phải cho gã đi đời, vì với những gã như thế không thể biết những gã như thế có phun ra không, gã đã nhìn rõ mặt cả bọn, chúng nói thêm với nhau, gã có thể nhớ buổi chiều hôm ấy chúng mặc áo, đi giày và bận những đồ khác thế nào, đúng, hôm sau chúng mới thấy lẽ ra phải khử gã, chỉ có điều lúc đó không đứa nào nghĩ ra, cả bọn đã bình thản ngồi trên cái cầu vượt, vì mọi thứ đã được chuẩn bị cẩn thận từ trước, chúng chỉ nhìn vào khu vực tối đen trên khoảng giao của các đường ray, chúng đợi tín hiệu từ xa của chuyến tàu sáu giờ bốn tám, để lập tức lao xuống ta luy ven đường sắt, chiếm chỗ của chúng giữa các bụi cây, để vũ điệu bắt đầu, chúng nhận xét, tóm lại là không một đứa nào nghĩ ra là lần này trò chơi có thể kết thúc theo một cách khác, theo cách khác, nghĩa là với thắng lợi trọn vẹn, đó là kết thúc vĩ đại nhất, hoàn hảo nhất, đó là cái chết, dĩ nhiên một gã ngốc như thế vẫn là hiểm họa hiển nhiên, vì gã có thể lên tiếng, chúng nói, rất bất chợt gã có thể hót với bọn cớm trong cơn thần kinh, và tất cả chuyện này vì vậy mà thành ra thế, và vì vậy mà chúng đã có thể suy nghĩ theo cách ấy, vì chúng hoàn toàn không chú ý, nếu không thế thì chúng đã nghĩ ra, rằng gã thực sự không thể gây bất cứ nguy hiểm nào đối với chúng, vì sau đó gã cũng chẳng biết rằng đã xảy ra chuyện gì vào lúc sáu giờ bốn mươi tám, gã càng lúc càng chìm sâu vào nỗi sợ hãi, và vì sợ hãi, câu chuyện gã kể, không thể phủ nhận, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên đúng là tuyệt đối hỗn loạn, không có gì có thể gây chú ý, chỉ có nhịp điệu và sự ào ào, vì gã muốn nói tất cả cùng một lúc, và vì cùng một lúc trong đó có tất cả những gì đã xảy ra với gã, tất cả những điều gã nhận biết, chúng hợp thành cái duy nhất vào cái buổi sáng thứ Tư ấy, trong một văn phòng du lịch cách đây hai trăm hai mươi cây số, khi đúng vào lúc đến lượt gã, và lẽ ra gã đã hỏi, chuyến bay sớm nhất từ Budapest là khi nào, giá bao nhiêu, lúc đó trước quầy bán vé gã bỗng nhiên cảm thấy, gã không được hỏi điều này ở đây, và cũng trong khoảnh khắc ấy gã hãy nhìn thấy một thứ gì đó phản chiếu trên tấm biển quảng cáo của quầy vé, hai người của Phòng điều duỡng thần kinh huyện, ăn mặc giả như hai mụ ngốc nhân từ, hai ả hộ lý mà từ lỗ chân lông cũng bốc hơi ra mùi hung hãn, ở phía sau gã, chỗ cửa ra vào.
Người của Phòng điều dưỡng thần kinh huyện, Korin nói, họ không khi nào giải thích được cho gã tại sao gã bắt đầu đến đó, rằng cả hệ thống ấy, từ đốt đội tới dây chằng, hoạt động thế nào, họ không đưa ra lời giải thích, và họ không đưa ra vì họ không biết, vì họ chẳng hiểu gì hết, vì trong đầu họ ngự trị sự tăm tối không thể tả xiết nào đó, lúc đầu họ chỉ nhìn gã như một chú bê non nhìn chiếc cổng mới, rồi họ làm như thể câu hỏi là ngu ngốc, như thể đó là dấu hiệu, là bằng chứng có thể nắm bắt được về sự mất trí của gã, chỉ việc hỏi điều đó đã là chứng cứ, rồi họ nhìn nhau, khẽ gật đầu với nhau, thế là đã rõ, đúng không, rồi họ tránh không nói đến, dĩ nhiên hậu quả duy nhất của việc đó là gã không bao giờ đặt ra những câu hỏi liên quan đến việc ấy nữa, chỉ tiếp tục kiên định cõng tất cả vấn đề trên lưng, tự gã bắt đầu giải mã xem cái đốt sống cổ ấy có ý nghĩa gì, và cái dây chằng kia có ý nghĩa gì, rằng vậy thì mối ghép quan yếu ấy nom nó thế nào, Korin thở dài, người ta đã đặt hộp sọ của gã lên đốt đội của cột sống đơn giản như thế nào, nếu lúc đó gã đã nghĩ về việc này, bây giờ gã nói, rằng các mấu xương chẩm tì lên đốt đội, gã nghĩ hộp sọ gã đã được gắn chặt vào cột sống bởi các dây chằng, và đó là cái giữ tất cả, và chỉ vì hình ảnh mà gã thấy từ bên trong này, chỉ cần gã nghĩ đến, đã làm gã nổi da gà suốt dọc sống lưng, đến tận hôm nay vẫn nổi da gà, vì chỉ sau khi khảo sát tương đối ngắn và sau sự tự theo dõi tương đối ngắn cũng đã sáng tỏ ra rằng chỗ lắp ghép này là một trong những chỗ kết nối tinh vi nhất, nhạy cảm nhất, dễ bị tổn thương nhất và hiểm yếu nhất trên cơ thể, và từ đó suy ra vấn đề nguy hiểm bắt đầu từ đây, từ chỗ kết nối này, gã khẳng định, và kết thúc ở chỗ kết nối này, vì nếu như từ các phim chụp tia X các bác sĩ không thể đọc nổi được kết luận gì đáng chú ý, và điều này đã xảy ra, thì đối với gã không còn mảy may nghi ngờ gì, khi gã vùi đầu vào trật tự sâu hơn một chút của sự khảo sát và sự tự theo dõi, rằng đúng vậy, nỗi đau đớn chắc chắn ở chỗ này, chỗ nối kết này, chỗ khớp vào nhau này, giữa đốt đội và xương chẩm, vì vậy mà dễ hiểu là cần tập trung mọi chú ý vào đây, hoặc chú ý tới các dây chằng, khi đó gã còn chưa biết điều này một cách chính xác, điều này thì chưa, nhưng gã biết đích xác điều mà gã cảm nhận được rõ ràng - qua nỗi đau đớn ở cổ và lưng tăng dần từ ngày này qua ngày khác, tuần này sang tuần khác, tháng này sang tháng khác đó là quá trình đã bắt đầu, và tiến triển lên phía trước không thể kìm hãm nổi, và rồi tất cả, nhìn một cách khách quan, gã nói, dẫn đến sự hư hại hẳn của mối liên kết giữa hộp sọ và cột sống, nghĩa là cuối cùng, nói một cách hoàn toàn không hình tượng - bởi tại sao? Korin chỉ lên cổ gã, phải chăng là cuối cùng cái mẩu da mỏng này sẽ giữ nó?! - sẽ dẫn tới sự mất trí không thể tránh khỏi.
Từ trên cầu vượt có thể đếm được một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín cặp ray, và bảy đứa trẻ không biết làm gì khác hơn là đếm đi đếm lại chúng, và ánh mắt lướt đi lướt lại về phía chỗ các thanh ray giao nhau trong bóng tối chỉ nhấp nhóa các đèn tín hiệu đỏ, trong khi chúng chờ chuyến tàu sáu giờ bốn tám xuất hiện ở phía xa, vì vẻ căng thẳng sau sự bình tĩnh lúc trước bất chợt hiện lên trên mặt mỗi đứa ngoài chuyến sáu giờ bốn tám ra không liên quan đến thứ gì khác, với lão già, như cách cuối cùng chúng gọi gã sau mấy lần thử nghiệm đầu tiên trong các câu chuyện kể lại ngày hôm sau, những hy vọng ban đầu liên quan tới lão già, rằng với việc trấn lột lão những giây phút chờ đợi sẽ trôi nhanh hơn, đã tan biến mười lăm phút sau khi ép lão vào lan can, và dù có muốn chúng cũng không thể chú ý tới dù là một lời lão nói trong bài độc thoại bùng nhùng, vô tận của lão, mà lão cứ tuôn ra không thể ngăn cản được ở đó, giữa vòng tròn, bị ép vào lan can, hôm sau chúng kể, đơn giản là chúng đã ngơ đi, không thế thì không thể chịu đựng nổi, phải làm ngơ đi hết, nếu không, nếu để ý đến lão, chúng nói thêm, thì chắc phải khử lão dù chỉ để chúng khỏi điên đầu, và đáng tiếc là chúng đã lơ đi để cho đầu óc tỉnh táo, tuy nhiên như vậy thì chúng đã bỏ qua việc thiến lão, mà lẽ ra không cần phải bỏ qua, chúng lên án nhau, dù sự thể đã thế này là không hay, chúng nhắc đi nhắc lại với nhau, vì trong trường hợp bình thường bảy đứa chúng đều biết rõ nhất, nếu một nhân chứng kiểu này không biến mất hẳn sẽ có các nguy cơ, chưa nói đến chuyện trong các khu chính yếu của thành phố chúng đã bắt đầu gây dựng uy tín dưới cái tên “bọn cắt cổ”, giết lão là việc không mới, cũng chẳng có gì mạo hiểm lắm.
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!