
Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.
Bí Mật Bức "Tuần Tra Đêm"
Giới thiệu tác phẩm
Cuốn sách 'Bí Mật Bức "Tuần Tra Đêm"' của tác giả Natalia Aleksandrovna là một tác phẩm đáng đọc, mang lại nhiều kiến thức và trải nghiệm thú vị cho độc giả.
Đọc thử tác phẩm
Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.
Chương tiếp theo
Natalia Alekcanđrova
Người dịch: Dương An
***
Bí mật bức
“Tuần tra đêm”
Lời giới thiệu
Natalia Alecsandrovna sinh ra ở Leningrad (hiện giờ là Saint Peterburg). Tốt nghiệp đại học kĩ thuật điện Leningrad. Bà đã từng là kĩ sư, lập trình viên, nhà báo của đài phát thanh Saint Peterburg và làm ở bộ phận tiếng Nga đài BBC.
Là tác giả của một loạt các truyện trinh thám, được xuất bản ở nhà xuất bản “Eksmo” trong seri “những tác phẩm Nga bán chạy nhất”, đồng thời là tác giả của những truyện trinh thám hiện thực ăn khách nằm trong tuyển tập các truyện trinh thám của nhà xuất bản “Olma-Press” và nhà xuất bản “Nheva”. Số lượng bản in các tác phẩm của bà ước tính khoảng ba triệu bản.
Natalia Alecsandrovna có một khả năng kiếm có trong việc nhận biết những điều bất thường trong cuộc sống hằng ngày. Văn phong đặc biệt giản dị và phong cách luôn thay đổi đã cuốn hút những nhà phê bình văn học hiện đại. Các mẩu truyện trinh thám của bà luôn kì dị và nhiều màu sắc, những người anh hùng hết sức giản dị và dễ gần, tình tiết cuốn hút và bất ngờ. Tư liệu cho các câu truyện đó được lấy từ những chuyến tham quan nước ngoài của bà và chồng. Sức tưởng tượng và khả năng làm việc của nữ văn sĩ gần như không có giới hạn, bà đã cho ra đời không dưới sáu mươi tiểu thuyết các thể loại.
Câu chuyện dưới đây với tựa đề là “Bí mật bức “Tuần tra đêm” là tác phẩm thứ hai trong bộ hai tác phẩm đã viết của bà. Cuốn thứ nhất với tựa đề “Code de Vinci” kể về cuộc tìm kiếm bức tranh “Madonna Litta” của Starugin và nữ cộng sự - một nữ nhà báo trẻ tuổi. Câu chuyện thứ hai kể về cuộc phiêu lưu của Starugin xung quanh những bí ẩn của bức tranh “Tuần tra đêm”…
Dương An
Lời nhà xuất bản
Một âm mưu táo bạo muốn phá hủy kiệt tác của thiên tài Rembrandt- bức tranh “Tuần tra đêm”.
Một vụ tự tử không giải thích nổi của hung thủ, kẻ có những hiểu biết về những điều huyền bí…
Bí mật gì ẩn giấu sau những lá bài Taro cổ?
Bí ẩn gì phía sau những phép màu trong tấm vải tranh kiệt tác của danh họa Hà Lan vĩ đại…
Để tìm kiếm đáp án, nhà phục chế nổi tiếng Starugin đã đến Praha. Thành phố huyền bí, trung tâm của những truyền thuyết Trung Cổ và của sự mê hoặc, dường như không chịu tiết lộ những bí mật của nó. Ai và vì cái gì đã giết những bản sao của các nhân vật chính trong bức tranh của Rembrandt. Bí ẩn gì trong tâm hồn người phụ nữ đã giúp đỡ Starugin trong chuyến đi đầy hiểm nguy của anh? Liệu có phải dòng máu phù thủy đang chảy trong người cô ta…
Một cuốn truyện trinh thám huyền bí đầy lôi cuốn!
Lidia Alecsandrovna nhắm mắt trong giây lát.
Tất nhiên, điều này là không được phép, nhưng sự chuyển động không ngừng của đám đông phía trước khiến cô cảm thấy chóng mặt.
Hôm nay ở bảo tàng Hermitage (*) đã có một sự ồn ào không thể tưởng tượng nổi, đặc biệt là ở đây, nơi cô đang trực – phòng Nhicolaiskii.
(* Hermitage: Bảo tàng quốc gia Nga Hermitage là một trong những triển lãm nghệ thuật và bảo tàng lớn nhất, lâu đời nhất, quan trọng nhất và nổi tiếng nhất trong lịch sử văn hóa nhân loại thế giới. Những bộ sưu tập đồ sộ của Hermitage được trưng bày trong sáu tòa nhà lớn, mà tòa nhà lớn nhất là Cung điện mùa đông, thời trước cách mạng tháng Mười là nơi ở chính thức của Sa hoàng Nga.
Những điểm nổi bật của bảo tàng Hermitage là những tác phẩm nghệ thuật của Michelangelo, Leonardo da Vinci, Rubens, Van Dyck, Rembrandt, Poussin, Claude Lorrain, Watteau, Tiepolo, Canaletto, Canova, Rodin, Monet, Pissarro, Renoir, Cezanne, Van Gogh, Gauguin, Picasso, Matisse,… Ngoài ra còn rất nhiều tác phẩm nổi tiếng khác, bao gồm những đồ dùng trong hoàng cung, một loạt các đồ kim hoàn của Faberge – một nhà kim hoàn Nga nổi tiếng thế giới, và vô số các đồ kim hoàn cổ từ Đông Âu và Bắc Á.)
Điều đó thật dễ hiểu, hôm nay người ta đã mở triển lãm một bức tranh- một bức tranh đặc biệt. Nó nổi tiếng không chỉ khắp châu Âu, kiệt tác “Tuần tra đêm” của danh họa Rembrandt.
(Về Rembrandt : http://en.wikipedia.org/wiki/Rembrandt_Harmenszoon_van_Rijn )
Đúng là một sự kiện gây ấn tượng mạnh mẽ.
“Tuần tra đêm”, bức tranh vốn chưa từng rời khỏi bảo tàng ở Amsterdam, đã thực hiện một chuyến chu du đầy bất ngờ qua một loạt thành phố châu Âu. Người ta muốn kỉ niệm sự kiện tác giả của bức tranh – Rembrandt van Rijn tròn bốn trăm tuổi. Madrid, Florences, Praha, và cuối cùng là Saint Petersburg…
Dễ dàng đoán được, ngày hôm nay, buổi trưng bày đầu tiên, bảo tàng đông đến không thể chen nổi.
Lidia Alecsandrovna mở mắt ra.
Đám đông phía trước đã dày đặc đến không thể chịu nổi.
Giọng nói đều đều của cô hướng dẫn viên át đi tiếng xì xào của đám đông:
- Cái tên “Tuần tra đêm” được đặt bởi Rembrandt chỉ bởi vì trong rất nhiều năm, bức tranh đã bị phủ một lớp bồ hóng từ lò sưởi than trong phòng họp của Đại đội dân quân Amsterdam. Thực sự mọi chuyện trong tranh diễn ra vào ban ngày, và ban đầu bức tranh mang tên: “ Sự khởi hành cùa đội cảnh binh dưới sự chỉ huy của Đại úy Frans Banning Cocq và Trung úy Willem van Ruytenburg”. Chỉ sau khi phục chế vào năm 1889 mới hiện ra lớp sơn ban đầu của bức tranh, và lúc đó người ta mới hiểu được ý tưởng của Rembrandt…
(*Dân quân - những người khỏe mạnh đủ tiêu chuẩn để khi cần có thể được gọi để bảo vệ thành phố hay dập tắt bạo loạn*)
Cô nhân viên day day ngón tay lên thái dương. Cô cảm thấy khó thở, không khí trong gian phòng đã ngột ngạt như ở vũng lầy.
Trong góc phòng, một chàng trai bảo vệ đang đứng nhìn đám đông một cách lười biếng, chốc chốc lại nói gì đó vào chiếc máy bộ đàm màu đen.
Lidia Alecsandrovna cố gắng khích lệ bản thân giữ trấn tĩnh.
Một cậu bé tám tuổi tiến đến rất gần bức tranh, và cô nghiêm khắc nhắc nhở cậu bé lùi lại.
Cô vẫn chưa hết khó chịu, giờ lại có thêm dự cảm bất thường, tuồng như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Cô chưa từng bao giờ có linh cảm. Được giáo dục một cách kĩ lưỡng theo chủ nghĩa duy vật, cô hoàn toàn phản đối những gì thuộc về thần bí, và lúc này cô đang cố gắng loại bỏ cảm giác tồi tệ này.
Để trụ được, cô lấy từ trong túi một lọ thuốc, đổ ra lòng bàn tay một viên nhỏ màu trắng và cho vào miệng.
Và đúng vào giây phút đó đã xảy ra chuyện mà cô sợ hãi nhất, việc mà thỉnh thoảng cô vẫn thấy trong những cơn ác mộng.
Từ dòng người vô tận, một người nổi bật lên – một khuôn mặt trắng toát như thể đang đeo mặt nạ thạch cao, đôi mắt to đen và sâu hoắm, giống như hai cửa sổ trong bóng đêm.
Lidia Aleksanđrovna không nhận ngay ra được đó là một bộ mặt phụ nữ.
Cô chỉ cảm thấy rằng, linh cảm khó chịu lúc này đang trở thành hiện thực.
Cần phải làm gì đó để có thể ngăn điều khủng khiếp sắp diễn ra, nhưng cô bỗng thấy toàn thân nặng như chì. Cô không thể nhúc nhích được, thậm chí không thể rời mắt khỏi bộ mặt trắng vô cảm kia…
Ác mộng khủng khiếp của Lidia sắp trở thành hiện thực…
Cô thường nghe các đồng nghiệp già kể rằng, vào khoảng hai mươi năm trước, tức vào năm 1985, một kẻ điên rồ đã mang theo một lọ axit và dao găm vào gian triển lãm tranh Rembrandt. Hắn hỏi nhân viên ở đó xem bức tranh nào giá trị nhất, và những người phụ nữ khi đó đã không nghi ngờ gì chỉ cho hắn bức “Danaju”.
Tên điên khùng tiến đến gần bức tranh, hắt axit lên đó và như một con thú điên cuồng dùng dao đâm không ngừng lên bức tranh.
Lidia đã có lúc cố thử hình dung cảm giác của những đồng nghiệp đó, khi mà tận mắt chứng kiến thảm kịch xảy ra, tưởng tượng rằng, họ đã phải trải qua cảm giác, dường như trước mặt họ là cái chết của một thiên tài thế giới…
Và bây giờ chuyện đó đang xảy ra với cô!
Người phụ nữ với bộ mặt trắng bệch vô cảm đang cố tách ra khỏi đám đông và từng bước tiến dần đến bức tranh.
Viên thuốc trong miệng cô bắt đầu phát huy tác dụng. Lidia thở hắt ra, dường như đã xua hết những cảm giác khó chịu. Cô hô toáng lên và bắt đầu lao đến chỗ kẻ điên khùng.
Trong tay kẻ lạ mặt là một thứ gì đó nhọn và sáng lấp loáng.
Tiếng hô của cô được hơn mười người hưởng ứng, nhưng những vị khách tham quan hoảng hốt đã giạt sang hai bên, mở rộng lối đi cho kẻ điên rồ. Chỉ còn mình Ladia đang lao đến chỗ cô ả.
Từ góc phòng, chàng trai bảo vệ mặc complê đen lao tới, nhưng anh ta còn ở rất xa.
Lidia bị vấp, nhưng cô gượng đứng lên.
Kẻ điên rồ bị vướng vào cô, ả cố gắng đẩy cô ra xa, đồng thời vươn tay cầm dao về phía bức tranh, cố gắng đâm thẳng xuống mặt vải…
Cùng lúc đó, một người bảo vệ chạy tới nơi, anh ta nhanh chóng bẻ quặt tay cô ả ra sau và hét thất thanh vào máy bộ đàm…
***
Tiếng chuông điện thoại rền vang khắp căn phòng như thể hàng nghìn chiếc chuông nhỏ đang reo. Chuông đã reo lần thứ nhất, lần thứ hai, rồi lần thứ ba, nhưng người đang ngủ trên chiếc giường gỗ rộng rãi thậm chí không hề động đậy. Tiếng chuông lại vang lên lần nữa, lần này kéo dài gấp đôi. Người trên giường khẽ nhúc nhích, vùi đầu xuống gối và nằm im. Nhưng tiếng chuông vẫn vọng đến tận tai, và một lúc sau, từ dưới gối vang lên tiếng rên rỉ đầy khổ sở, dù chẳng mảy may làm mủi lòng chiếc điện thoại đáng nguyền rủa. Cuối cùng là một tiếng thở dài, và chăn mền khẽ nhúc nhích. Từ cách tay người nẳm trên giường thò ra một cái chân mèo lông vàng. Nó giơ vuốt, rồi sau đó ló ra cãi mõm nhọn đen đầy ria trắng. Con mèo uể oải nhìn khắp phòng, tỏ vẻ khó chịu với tiếng chuông điện thoại. Nó vểnh tai và duỗi dài thân mình trên nệm. Chiếc giường rất rộng, nó đủ chỗ để có thể nằm duỗi tay chân thoải mái. Người nằm trong chăn khó chịu rên rỉ và cuộn mình chặt hơn. Nhưng tiếng chuông ngoan cố không chịu tắt, chỉ có thanh điệu là thay đổi, tựa như nó đã khản tiếng. Chú mèo nằm xuống và bắt đầu cắn mép chăn.
- Vasilii, dừng lại ngay! – ngay lập tức có tiếng gắt, và chủ nhân của nó trên giường ngồi dậy.
Mắt nhắm mắt mở, anh cầm ống nghe và đưa lên tai, chỉ có điều là cầm ngược. Từ ống nghe vang lên giọng phụ nữ hoảng hốt.
Người đàn ông khẽ vuốt mái tóc rối, nhận ra sai sót và xoay ống nghe lại:
- Dmitrii Alecseevich thân mến – tiếng phụ nữ thổn thức – Anh hãy đến đây ngay đi!
- Có chuyện gì thế Agnessa Igorevna?- Dmitrii Starugin, nhà phục chế nổi tiếng, chuyên gia của bảo tàng Hermitage phải khó khăn lắm mới nhận ra giọng nói quen thuộc.
- Tai họa! Tai họa anh ạ! – Cô gái gần như rú lên.
- Có ai đó chết à?- Nửa mơ nửa tỉnh Starugin bộp chộp hỏi.
- Rách rồi! – Cô gái nức nở, cố gắng tìm cách trình bày tình hình – Bức tranh rách rồi! Bức của Rembrandt ấy!
- Lạy Chúa tôi! – Starugin bật ra khỏi giường, nhân tiện hất chú mèo đang tiếp tục cắn chăn xuống đất.
Trong lúc xúc động, anh quên bẵng là mình vừa mới trở về nhà từ sân bay lúc năm giờ sáng hôm qua sau chuyến công tác ba tuần, lúc này anh đang trong kì nghỉ phép, và anh đang dự định dùng kì nghỉ cho việc đọc sách. Trấn tĩnh trong khi tắm khoảng mười phút, anh nhìn bộ râu xám của mình trong gương và xua tay – chưa cần phải cạo ngay. Điều gì đó nhắc nhở anh rằng, không được phép chậm trễ vào lúc này. Sau khi mặc xong quần áo, trước khi đi, anh đổ đầy đĩa thức ăn cho mèo. Chú mèo Vasilii, ngược lại, không thèm tiến đến đĩa thức ăn. Nó khinh khỉnh nhìn rồi rời bếp, khi chia tay chủ nó giẫy giụa, làm như thể nó vừa bị rơi vào vũng nước.
***
- Dmitrii Alecseevich, anh bạn thân mến của tôi, cả châu Âu đang trông chờ ở anh đấy – một cô gái cao ráo mảnh mai với mái tóc xoăn bạch kim nói – Chính xác là toàn châu Âu! Thậm chí là toàn thế giới!
Người phụ trách mảng hội họa Hà Lan chắp tay cầu khẩn.
Cô không thể nào tiêu hóa nổi chuyện đã xảy ra.
Cô đã tính rằng đây là sự kiện thành công vĩ đại, đỉnh cao trong nghề bảo tàng của cô, hi vọng rằng có thể viết một bài báo khoa học nghiêm túc, hoặc thậm chí viết tiểu sử của bức tranh nổi tiếng – và bất ngờ thành công trở thành ác mộng, bất hạnh, hay đúng hơn là thảm họa.
Nhưng tại sao, tại sao kẻ điên khùng kia lại tìm cách phá hủy bức tranh ngay tại đây, tại Hermitage này? Tại sao không phải xảy ra ở một nơi khác khác, ở một thành phố nào khác trong chuyến du khắp châu Âu của bức tranh - ở Prado, ở Uffisi, hay là ở triển lãm tranh tại Prague Hail…, không, kẻ mất trí này đã không chọn được nơi nào tốt hơn ở đây, ở Peterburg này.
Dmitrii Alecseevich Starugin lùi lại vài bước xem xét chỗ rách của tấm vải.
- Cũng không kinh khủng quá đâu Agnessa Igorevna – nhà phục chế thốt lên – một vết rách nhỏ, với đường viền cẩn thận. Phía dưới này, ngay giữa đôi giày của người Trung úy. Tôi sẽ cố gắng sửa chữa trong hai hoặc ba ngày. Sẽ không ai nhận ra đâu.
- Chỉ mong anh đừng vội vã – cô gái mảnh mai thốt lên – bởi vì sau khi anh sửa chữa, bức tranh sẽ được xem xét bởi các chuyên gia của công ty bảo hiểm nhằm đánh giá mức độ hư hại và định giá bảo hiểm. Vì thế, quan trọng không phải là tiến độ, mà là chất lượng sửa chữa.
- Chả nhẽ cô không biết rằng bức tranh này đã bị hư hại hai lần rồi à,- Starugin tiếp lời trong khi chăm chú xem xét vết rạch – vào năm 1915, một kẻ vụng về chưa có tay nghề đã lấy đi một mẩu ở giầy phải của Trung úy Van Reitenburg, và vào năm 1975, một giáo viên đã làm rơi vào bức tranh con dao cắt bánh mì, kết quả là để lại cả tá vết xước cho Đại úy Banning Cocq và cả Trung úy Ruytenburg…
Trong khi trò chuyện, anh tiến đến một chiếc máy lớn – đang chiếu vào bức tranh, một thiết bị quét tia cực tím lưu động, và cúi xuống màn hình.
Nhà phục chế im lặng.
Anh tiếp tục im lặng trong vài phút, và sự im lặng của anh làm cho không khí trong phòng thêm nặng nề, căng thẳng.
- Chuyện gì vậy Dmitrii? – Cô gái cảm nhận được sự lo lắng của anh và tiến lại gần - Có gì không ổn à?
- Không thể nào, - Starugin lùi lại, lấy một chiếc khăn mùi xoa trắng trong túi ra lau các ngón tay. – Hoàn toàn không thể nào… Cô hãy tự xem đi…
Lúc này cửa phòng bỗng mở ra, và một cụ già béo tròn với khuôn mặt hồng hào trẻ trung và đôi tai dài chạy vào. Ông cụ xúc động nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé, và trên khuôn mặt hiện rõ vẻ hưng phấn, tựa như trẻ con khi có lễ hội.
- Anechka, nó đâu? Cho ta ngắm nó một chút nào.
- Ivan Filaretovich!- cô phụ trách quay về phía người mới vào- sao cụ không gọi điện cho cháu để cháu ra đón.
Ivan Filaretovich Krestovozdvizenskii, người phụ trách mảng hội họa Hà Lan tiền nhiệm của Agnessa, là người rất có uy tín với cô.
- Cháu sao thế Anheska- ông cụ cười âu yếm và đeo lên cặp kính tròn gọng kim loại – ta vẫn còn đủ sức để tự đi được, đặc biệt là trong những ngày như thế này…, ngày hạnh phúc nhất trong đời ta, ngày mà ta được tận mắt ngắm nhìn bức tranh này…
Với cặp kính trễ trên mũi, cụ già tiến lại gần bức tranh, sau đó lùi lại để nhìn toàn bộ, rồi lại tiến đến gần.
- Tuyệt vời- cuối cùng cụ thốt lên, với sự thất vọng rõ rệt trong âm điệu- Một bản sao hoàn hảo! Vậy bức tranh nguyên bản của Rembrandt đâu?
- Bản sao! – Agnessa lặp lại một cách máy móc – Sao lại là bản sao? Đây là bản gốc…
- Không, - Starugin ngăn lời cô – tôi đã muốn nói với cô rằng…
- Không, Anheska, đây là bản sao! Ivan Filretovich nóng nảy thốt lên – Đáng lẽ cháu phải nhận ra ngay chứ.
Cô phụ trách chuyển cái nhìn từ người này sang người kia, hoàn toàn không hiểu gì hết.
- Cái trống, Anheska, cái trống! – Cụ già tiến về phía viền phải bức tranh, ở đây, ngay phía viền tranh, một cái trống ló ra. – Cái trống không bị thủng.
- Chúa ơi!- Cô gái ôm mặt – Tại sao tôi không nhận ra ngay từ đầu…
- Cô xem này! – Starugin gọi cô gái.
Agnessa Igorevna cúi xuống màn hình của máy quét tia cực tím, tăng cường độ rõ…
- Cái gì thế này? – Cô tránh sang một bên, vẻ bối rối đến cùng cực – dưới lớp sơn này…
- Dưới lớp sơn này là một bức tranh khác – nhà phục chế lên tiếng trong khi điều khiển khung máy quét.
Agnessa suýt nữa ngã phịch xuống ghế một cách vô thức.
- Đúng là một thảm họa! – Cô rên rỉ, toàn thân tái nhợt đi – đây là một xì-căng-đan tầm cỡ thế giới.
Có tiếng gõ cửa, và người đại diện đối ngoại của bảo tàng Hermitage bước vào.
- Tôi phải nói gì với báo chí đây? – Anh ta thăm dò – đã có một đám đông kéo đến tụ tập bên ngoài, và điện thoại thì đổ chuông không ngừng.
Agnessa xoa xoa tay quanh cổ, như thể cô thiếu không khí.
Starungin ngay lập tức chen thân hình to lớn của anh vào giữa họ và bức tranh, để không ai có thể nhìn thấy gì.
- Tạm thời anh đừng nói gì rõ ràng với báo chí vội – Anh nói rắn rỏi – Vết hư hại đang được khắc phục.
Sau khi đuổi khéo vị khách nguy hiểm ra khỏi cửa, anh nhắc Agnessa cần hết sức bình tĩnh và phải báo ngay cho người đứng đầu bảo tàng.
- Đúng thế, Anheska, giờ không là việc riêng của chúng ta nữa rồi.- Ivan Filaretovich đồng tình.
Trong khi chờ đợi người đứng đầu bảo tàng, Starugin không bỏ phí thời gian. Sau vài phút xem xét, anh quay về phía hai người và thông báo:
- Phía dưới là một bức tranh về chủ đề thần học. Tôi sẽ nói rõ hơn sau.
- Nhưng bức vải…
- Bức vải của thế kỉ mười bảy, - Starugin xác nhận sự lo lắng của cô – bởi thế ngay từ đầu chẳng ai chú ý cả…
- Chúa ơi! – Một lần nữa Agnessa rên rỉ và ngã xuống ghế. – Chuyện gì thế này… lẽ nào… phải làm gì bây giờ…
- Làm gì à, khó nói lắm – nhà phục chế nhận xét – tôi không phải là Notradamus. Với những gì xảy ra có thể đoán rằng: Một kẻ nào đó đã lấy đi một tấm vải tranh thời đó và vẽ lên đó bản sao của bức tranh “Tuần tra đêm”.
Cả căn phòng lặng đi trong vài phút.
- “Cuộc chia tay của Hector và Andromax”, - Starugin thông báo sau một lúc – nếu như tôi không nhầm…
- Anh không nhầm đâu, anh bạn thân mến, - Ivan Filaretovich khẳng định. Nãy giờ cụ vẫn im lặng đứng ngay sau lưng nhà phục chế, - Herman van Svenevelt, người cùng thời với Rembrandt. Nhưng mà nơi nó được bảo quản, hay là đã bảo quản, tôi quên mất rồi. Anh có biết không?
- Cụ khoe khoang thế, Ivan Filaretovich, - Agnessa Igorevna cười châm chọc – chả nhẽ cụ có thể nhớ tất cả mọi thứ liên quan đến các danh họa Hà Lan thế kì mười bảy cơ à!
- Trước đây thì nhớ hết – Cụ già nói đầy tự hào.
- Không sao! – Starugin tiến về chiếc bàn máy tính – Để xem trên Internet có gì nào?
Anh bật máy, chờ máy khởi động và cầm chuột.
- Tôi chẳng tin vào những thứ máy móc hiện đại này – nhà nghiên cứu già lẩm bẩm – Chuyên gia cần trông cậy vào mắt và tay của mình… và trí nhớ nữa!
- Tuy nhiên đôi khi những thứ này lại rất có ich! – Starugin quay lại và thông báo: - Theo tài liệu từ Internet, bức tranh “Cuộc chia tay của Hector và Andromax” của Herman van Svenevelt đã thuộc về bộ sưu tập của lâu đài Svarsenfield ở Czech…
- Tôi biết người phụ trách ở đó! – Agnessa hồi hộp thốt lên. – Miroslav Pesta…, cần phải gọi điện cho anh ta.
- Từ từ đã, - Starugin ngăn cô lại. – Tôi đã nói, bức tranh đã thuộc về bộ sưu tập của lâu đài này, cho đến tháng Sáu năm ngoái, khi đó nó đã được đưa ra bán cùng các tác phẩm khác.
- Bán rồiii! – cô gái tuyệt vọng kéo dài giọng.
- Ừ, đúng thế, họ đã bán đấu giá một số tác phẩm không thuộc hạng nhất. Bức “Hector và Andromax” cùng với ba bức họa Hà Lan thế kỉ mười bảy khác đã được mua bởi một nhà sưu tập gốc Nga, đang sống ở Karl Vara…
Cuộc hội ý với những người đứng đầu bảo tàng diễn ra ngay bên cạnh bức tranh. Những người bình thường được phép tham gia là Agnessa Igorevna và Starugin, và cả người tiền nhiệm Ivan Filaretovich Krestovozdvizenskii, người mà trong tình trạng rối bời hiện nay họ không biết được- liệu cụ có thể kín miệng không. Về cơ bản, cuộc hội ý diễn ra theo hướng là, tất cả cho rằng những gì đã xảy ra là một thảm họa kinh hoàng. Điều mấu chốt là không ai biết bức tranh thật sự đang ở đâu, điều duy nhất họ biết chính xác là cho đến năm nay bức tranh chưa từng rời khỏi Amsterdam, mà chỉ thay đổi nơi treo ở đó. Lúc đầu bức tranh, khi đó mang một cái tên khác, được treo trong tòa nhà của Đại đội dân quân Amsterdam và bức tranh xám dần do bồ hóng và thậm chí do tiếp xúc với những bộ quần áo không sạch của vô số người ra vào, với tàn thuốc của những người hút tẩu, với khói từ nến thắp sáng hay những chiếc áo giáp và súng trường bẩn. Từ những sự bất cẩn trên, bức tranh dần đổi màu, khiến hậu thế tưởng rằng, đại đội vệ binh xuất phát lúc đêm tối, và điều đó, lẽ dĩ nhiên, có gì đó bất thường, không phù hợp với lối sống của những quý tộc Amsterdam giàu có.
Vào năm 1715 người ta quyết định mang bức tranh đến tòa thị chính Amsterdam, và cùng lúc mang đến những điều khủng khiếp cho nó. Bức tường- nơi dự kiến sẽ treo bức tranh “Tuần tra đêm” - quá nhỏ, và những người Hà Lan khi đó, không nghĩ được gì tốt hơn việc thu nhỏ bức tranh từ mọi phía, và một cách thô bạo, từ phía phải cắt đi một phần của cái trống, còn từ phía trái thì biến mất hai nhân vật. Đến đây, những kẻ ngu dốt chưa dừng lại và tiếp tục công việc ngu ngốc của chúng, cắt tiếp phần trên của bức tranh, kết quả là mất đi một phần mái vòm, và thậm chí đã cắt bớt phần dưới khoảng hai mươi centimet, làm thay đổi gần như hoàn toàn bố cục bức tranh.
Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.
Đọc Tiếp Bản Đầy ĐủĐánh giá & Nhận xét
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!