Bầy Chó Riga

Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.

Ebook EPUB Văn học

Bầy Chó Riga

Henning Mankell

Giới thiệu tác phẩm

Cuốn sách 'Bầy Chó Riga' của tác giả Henning Mankell là một tác phẩm đáng đọc, mang lại nhiều kiến thức và trải nghiệm thú vị cho độc giả.

Chia sẻ

Đọc thử tác phẩm

Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.

CHƯƠNG ĐỌC THỬ

Chương tiếp theo

1

T

uyết bắt đầu rơi không lâu sau mười giờ.

Gã đàn ông cầm bánh lái tàu lầm bầm chửi. Nếu tối qua không nán lại ở Hiđdensee, hẳn giờ này gã đã đén được Ystad. Còn bảy dặm nữa... Trong trường hợp có bão, gã sẽ buộc phải tắt máy rồi đợi đến khi nhìn rõ đường hơn.

Gã chửi tiếp. Lẽ ra hồi mùa thu mỉnh phải lo việc thay cái Decca cũ kỹ này bằng một hệ thống rađa hiệu quả hơn như đã dự tính. Các mẫu mới của Mỹ rất tốt, nhưng mình, mình quá tiếc tiền. Và mình nghi ngại dân Đông Đức. Chắc chắn là bọn họ sẽ lừa mình.

Gã vẫn thấy khó chấp nhận việc không còn Đông Đức nữa - rằng toàn bộ một đẩt nước đột nhiên chấm dứt tồn tại. Qua một đêm, Lịch sử đã kịp nhào nặn xong các đường biên giới cũ. Giờ đây chỉ còn lại nước Đức, ngắn gọn thế thôi. Và không ai biết điều gì sẽ xảy ra vào cái ngày hai dân tộc bắt đầu thực sự chia sẻ cuộc sống thường nhật. Thoạt tiên, sau khi Bức tường sụp đổ, gã thấy lo lắng. Sự xáo trộn lớn liệu có phá hỏng mất những nền tảng công việc kinh doanh của gã?

Nhưng đối tác Đông Đức của gã đã trấn an gã. Sẽ không có gì thay đổì trong một tương lai có thể dự tính được. Tình thế mói thậm chí còn có thể mang đến những khả năng chưa từng có...

Gió đổi hướng. Nam Đông Nam. Gã châm một điếu thuốc và rót đầy cà phê vào cái cốc sứ để ở chỗ riêng của nó bên cạnh la bàn. Cái nóng làm gã toát mồ hôi. Trong này bốc mùi diesel. Gã liếc nhìn phòng máy, nod bàn chân của Jakobson thò ra khỏi cái giường ngủ nhỏ. Những ngón chân cái to tướng lòi ra từ cái tất thủng.

Mình cứ để cho hắn ngứ. Nêu phải chờ dpi, hắn sẽ trông coi bánh lái còn mừih sẽ nghỉ ngoi trong vài tiếng. Gã nhấm nháp thứ cà phê ấm và nghi đến buổi tối vừa qua. Trong hơn năm tiếng đồng hồ, họ đã chờ trong khu cảng nhỏ bỏ không ở phía Tây Hiddensee cho đến khi xe tải tơi bốc đồ. Weber viện cớ có hóng hóc. Rất có thể là như vậy. Một cái xe tải cũ của quân đội Liên Xô chằng buộc khắp nơi... thật là kỳ diệu khi nó vẫn còn chạy đứợc. Tuy vậy gã cũng thấy nghi ngờ. Ngay cả khi Weber chưa lần nào lừa gã, gã cũng đã nhất quyết sẽ không bao giờ tin vào hắn. Chỉ là thận trọng. Mỗi chuyến đi là một lần gã chuyên chở một đợt hàng trị giá lớn đến nước Cộng hòa Dân chủ Đức cũ. Từ hai mươi đến ba mươi bộ máy tính hoàn chỉnh, khoảng một trăm chiếc điện thoại di động và chừng ấy bộ dàn stereo cho ôtô. Tổng trị giá lẽn đến nhiều triệu, và gã là người chịu trách nhiệm duy nhất. Nếu bị bắt, án phạt sẽ rất nặng. Weber sẽ không đến cứu gã. Trong cái thể giới mà họ sống, thân ai người nấy phải tự lo.

Gã chỉnh lại hướng tàu; hai độ về phía Bắc. Vận tốc đều: tám hải lý một giờ. Còn sáu dặm nữa ữước khi nhìn thấy bờ biển Thụy Điển rồi sau đó là trực chỉ Brantevik. Gã vẫn còn nhìn rõ những con sóng; nhưng những bông tuyết đã roi mỗi lúc một dày thêm.

Chỉ còn năm chuyến nữa. Rồi mọi chuyện sẽ kêt thúc. Năm chuyến đi về, vá mình có thể cầm tiền rút. Gã vừa mỉm cười vừa châm một điểu thuốc mới. Gã sẽ sớm đạt được mục đích. Gă sẽ vứt bỏ tất cả ở sau lưng, gã sê thực hiện cuộc hành trình dài đến Porto Santos và mở quán bar ở đó. Gã sẽ không còn phải rét run người trong cái khoang lái sặc mùi và thông thống gió trong khi Jakobson ngáy o o trên cái giường bẩn thỉu của phòng máy nữa. Gã không biết rõ cuộc đời mới sẽ như thế nào. Gã chỉ muốn được sống ở đó ngay lúc này.

Tuyết ngừng rơi cũng đột ngột như khi bắt đầu. Gã không tin nổi vào mắt mình. Những bông tuyết không còn xoáy tròn ở phía ngoài ỏ kính nữa. Có lẽ mình sẽ tói được cảng trước cơn bão. Trừ khi nó đang tiến về phía Đan Mạch?

Gã lại rót thêm cà phê vào cốc và khe khẽ huýt sáo. Cái xà cột đựng tiền treo trên tường khoang lái. Porto Santos, hòn đảo nhỏ ngoài khơi Madeira, đã gần thêm được ba mươi nghìn curon nữa. Thiên đường chưa biết tới đang chò đợi gã...

Mãi khi ấy gã mới nhìn thấy cái xuồng. Nếu tuyết không ngừng lại đột ngột như vậy, hẳn gã đã không bao giờ nhìn thấy nó. Một cái xuồng bom khí màu đỏ chập chờn trên sóng, cách mạn trái tàu năm mươi mét. Một cái xuồng cứu sinh. Gã lấy tay áo chùi ô kính. Cái xuồng không có người. Gã quyết đinh giảm tốc độ. Tiếng động cơ thay đổi đánh thức ngay

Đăng ký tài khoản miễn phí để mở khoá toàn bộ cuốn sách

Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.

Đọc Tiếp Bản Đầy Đủ

Đánh giá & Nhận xét

Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!