Án Mạng Trên Núi Phú Sĩ

Chào mừng bạn! Cuốn sách này hoàn toàn miễn phí. Đọc ngay để khám phá tri thức mới.

Ebook EPUB Trinh thám

Án Mạng Trên Núi Phú Sĩ

Natsuki Shizuko

Giới thiệu tác phẩm

Tại biệt trang nhà Watsuji hôm đó có sự góp mặt của 9 người là ông Yohei – chủ tịch tập đoàn Watsuji, phu nhân chủ tịch Mine, em trai chủ tịch Shige, gia đình vợ chồng cô cháu gái của ông Yohei là Yoshie – Michihiko và con gái Mako, thư ký tập đoàn Takuo, bác sĩ Kanehira và cô giáo Haruo.

Sau bữa tối quây quần cùng nhau, mọi người cùng uống trà và bi kịch bắt đầu từ đây. Khi cô cháu gái Mako và chủ tịch tập đoàn chưa xuống uống trà, bà Yoshie đã lên gọi 2 người họ và phát hiện ra một câu chuyện khiến ai nấy đều bàng hoàng: Mako – cô cháu gái yêu quý nhất đã đâm vào ngực khiến chủ tịch qua đời.

Chia sẻ

Đọc thử tác phẩm

Xem trước một vài chương đầu tiên trực tiếp từ bản thảo EPUB.

CHƯƠNG ĐỌC THỬ

CHƯƠNG 1: NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG BÊN HỒ

Ngày 3 tháng Một...

Trên chuyến tàu cao tốc Asagiri đi về hướng Gotemba rời ga Shinjuku lúc giữa trưa, các chỗ ngồi gần như đã được lấp kín trước khi xuất phát. Cùng thời điểm đó, tại một đường ray khác, chuyến tàu đến ga Hakone Yumoto cũng đã sắp hết chỗ. Có vẻ như hành khách là những người đã dành ngày mồng một và mồng hai ở Tokyo, rồi từ hôm nay cho đến chủ nhật – ngày mồng bốn, họ sẽ đến nghỉ ngơi tại suối nước nóng ở Hakone.

Tuy nhiên, hành khách trên chuyến tàu đi Gotemba hầu hết là những người vừa đi lễ đầu năm ở đền Meiji Jingu[1] nên khi đến ga Machida, quá nửa đã xuống tàu. Dọc tuyến đường này không có khu du lịch cũng như suối nước nóng. Tuy đích đến Gotemba có gần núi Phú Sĩ và Phú Sĩ Ngũ Hồ[2] nhưng hiện đang là mùa đông, không phải là mùa du lịch. Gần đến ga cuối, hành khách trên tàu chỉ còn lại chưa đến một phần năm.

Ở Tokyo, thời tiết đang ấm áp và khô ráo nhưng khi đi qua Matsuda[3] thì bầu trời bắt đầu âm u mây tuyết. Hai giờ chiều, tàu đến ga Gotemba thì tuyết bắt đầu rơi nhẹ. Rời khỏi toa tàu vắng vẻ một mình, Ichijo Haruo rụt cổ sâu vào chiếc khăn quàng cổ rồi lơ đãng nhìn bức trần và những cột trụ cũ kỹ của điểm chờ tàu một cách hoài niệm.

Nhà ga chính cũng là một công trình bằng gỗ đã ngả màu thời gian. Khi cô bước ra khỏi cửa soát vé cũng là lúc đồng hồ dưới mái nhà hình tam giác chỉ hai giờ ba phút.

(Nơi này quả thực phù hợp với tên gọi “nhà ga”...)

Tuyết đang rơi lất phất trên quảng trường không mấy rộng rãi ở trước ga, phía đối diện có mấy cửa hàng bán đồ lưu niệm và lữ quán nho nhỏ. Dưới mái hiên của lữ quán, vòng hoa trang trí ngày tết rung lên trong gió lạnh.

Những người vừa xuống tàu nhanh chân rảo bước về nhiều hướng khác nhau. Có lẽ vì giờ vẫn chưa đến mùa nên cũng không có nhiều nhóm khách trẻ tuổi đến để trượt tuyết hay trượt băng.

Những chiếc taxi có gắn số hay xe chở khách di chuyển đông đúc trên quảng trường. Một chiếc taxi không có khách dừng trước mặt Haruo nhưng cô chỉ lắc đầu và đi về con đường phía bên trái nhà ga. Ở đó có một tấm biển đề “Bến xe bus”.

Thấp thoáng đây đó có những tấm biển ghi tên chuyến xe bus. Ở bến có khoảng hai, ba chiếc xe đang đỗ, khói phả ra từ ống xả khí trắng xóa.

Cô đã được dặn dò kỹ càng rằng lên chuyến xe đi về hướng Asahigaoka là có thể đến được biệt thự trên núi của Watsuji Mako. Mako cũng có nói rằng sẽ cử ai đó trong nhà đến đón cô ở Gotemba, nhưng vì thấy không thoải mái nên cô đã từ chối. Cô đã hứa trước khi lên xe sẽ gọi điện đến biệt thự.

Chuyến xe đi về hướng Kawaguchiko và Asahigaoka có chung một tấm biển báo. Có vẻ như xe sẽ đi từ Fujiyoshida đến Kawaguchiko và có dừng lại ở Asahigaoka. Asahigaoka chính là thị trấn nằm ở vị trí trung tâm, thông thoáng nhất ở Yamanakako.

Cô đọc bảng lịch trình xe chạy, có vẻ như chuyến xe này cứ hai tiếng lại có ba chuyến. Chuyến xe tiếp theo sẽ xuất bến vào lúc hai rưỡi.

Haruo lấy từ chiếc cặp đang đeo sau lưng ra chiếc ví đựng tiền xu và một cuốn sổ tay rồi đảo mắt nhìn xung quanh tìm bốt điện thoại công cộng. Bỗng dưng, một người đàn ông to lớn bước đến đứng chắn tầm mắt của cô.

“Cô muốn đến Kawaguchiko à?”

Người đàn ông vô tư hỏi với ngữ điệu trầm và nặng. Cơ thể to lớn của anh ta khoác một chiếc áo lông đen dài, gương mặt tạo cảm giác hơi đáng sợ và đôi môi dày. Nhìn anh ta cỡ khoảng ba mươi hoặc hơn một chút.

“Không, tôi muốn đến Yamanakako”, Haruo đáp.

“Yamanakako nằm ở hướng nào vậy?”

Đối phương cười khẽ rồi tiếp tục hỏi, đồng thời quan sát Haruo. Lúc này cô đang mặc một chiếc áo khoác Burberry bên trong có lót lông và đi bốt cao cổ màu nâu. Cô khoác một vali hành lý nhỏ trên vai, nhìn kiểu gì cũng giống một nữ nhân viên công sở đang đi du lịch một mình.

“Hướng Asahigaoka”.

“Ồ, vậy là chúng ta cùng đường rồi. Nếu cô không ngại thì có thể đi cùng xe với tôi”.

Anh ta chỉ về phía chiếc xe thể thao màu bạc đang đỗ bên kia quảng trường. Đó là một chiếc xe mui cứng của Benz, biển số ở Tokyo.

Haruo hết nhìn chiếc xe rồi lại quay sang nhìn người đàn ông với ánh mắt thâm trầm. Những lời mời thế này không phải là hiếm. Cũng có không ít người xuất phát từ lòng tốt chân thành mà lên tiếng mời đi nhờ xe, khi thấy có người một thân một mình đi đến nơi xa lạ. Nghĩ vậy, nên cô đồng ý đi nhờ với tâm trạng biết ơn. Việc không cảm thấy nghi ngại với chuyện này có lẽ là bởi cô đã quen với văn hóa bắt xe đi nhờ của người Mỹ. Tuy vậy, việc có nhận lời hay không vẫn là quyết định của trực quan sau khi đánh giá về con người đối phương.

Haruo suy nghĩ một lát rồi đáp.

“Cảm ơn anh, nhưng bạn tôi đã hẹn sẽ ra đón ở bến xe bus rồi”.

Người đàn ông nhìn xuống cuốn sổ và ví tiền lẻ trên tay cô rồi hỏi: “Đã quyết định vậy rồi à?”

“Bây giờ tôi đang định gọi điện cho bạn”.

“Vậy ta cứ đến thẳng nhà bạn cô là được mà”.

“Vâng, nhưng mà...”

“Nhưng tôi muốn hỏi han một chút về tình hình của biệt thự trên quãng đường từ bến xe đến đó...”

“À, quả thực là có lẽ tôi nên đi xe bus thôi”.

“Vậy sao? Thế thì tạm biệt nhé”.

Người đàn ông nhíu mày với vẻ nuối tiếc nhưng ngay lập tức vui vẻ đáp lời.

Sau khi nhìn anh ta ngồi vào ghế lái và lái xe đi, Haruo trở lại ga. Dưới gốc một cây rẻ quạt đã trụi lá, cô tìm thấy một bốt điện thoại màu vàng.

“Không biết người đàn ông vừa nãy là một kẻ nguy hiểm hay mình có thể đi nhờ xe anh ta nhỉ?...”

Haruo vừa nhìn vệt bánh xe trên tuyết vừa nghĩ. Khi nãy, trực giác của cô chưa kịp hoạt động. Tuy vậy, cô vẫn cảm thấy may mắn vì đã từ chối đề nghị của anh ta.

Cô bước vào bốt điện thoại để gọi đến biệt thự. Thôn Yamanakako nằm trong lòng thị trấn Yamanakako và ở phía ngoại thành Gotemba.

Chuông điện thoại reo ba hồi.

“Xin chào, nhà Watsuji xin nghe ạ”, một giọng nữ trẻ trả lời. Đây không phải là giọng Mako, có lẽ là cô giúp việc đến từ Tokyo. Haruo đút thêm một trăm yên vào máy và nói: “Xin chào, tôi là Ichijo. Cô Mako có ở đó không ạ?”

“Có, xin cô chờ một chút ạ”.

Sau khoảng hai, ba phút, cuối cùng đầu dây bên kia cũng vang lên một giọng nữ nhẹ nhàng. “Alo?”, ngay lập tức cô nhận ra đó chính là Mako.

“Mako à? Tôi vừa mới đến Gotemba”.

“A, chào cô. Em chờ cô mãi”.

“Vì cũng muộn rồi nên em đang lo không biết có chuyện gì không”.

“Xin lỗi, tối qua tôi có đi chơi mạt chược với mấy người bạn ở lớp kịch bản nên sáng nay ngủ quên mất. Công việc bên đó có tiến triển gì không?”

“Cũng có... Nhưng quả nhiên là không có cô xem qua giúp thì em hơi lo...”

Cô nói rằng mình sẽ lên chuyến xe lúc hai giờ rưỡi và nhờ Mako đến đón ở bến Asahigaoka. Có lẽ khoảng bốn mươi phút nữa sẽ đến nơi.

“Mọi người tập trung đông đủ rồi chứ?”

Nghe thấy tiếng người vọng lại từ trong điện thoại, Haruo hỏi.

“Hầu hết đã đến từ hôm qua rồi ạ. Hiện ở đây vẫn còn thư ký trưởng của công ty và một vài người giúp việc, nhưng đến khi họ về thì năm nay sẽ có chừng tám người”.

“Toàn người nhà phải không?”

“À, vâng”.

“Chắc chắn là không phiền gì chứ? Toàn người thân trong nhà mà tự nhiên một kẻ lạ mặt như tôi lại xen vào...”

“Không, không có vấn đề gì đâu ạ. Em còn phải cảm ơn cô đã mất công tết nhất mà đến tận nơi xa xôi thế này. Mẹ em với mọi người cứ phàn nàn mãi về việc em nài nỉ cô như thế. Nhưng cô nhận lời đến đây thật tốt quá...”

Cô thở dài một tiếng nhẹ nhõm.

“Được rồi, vậy tôi sẽ không khách sáo nữa”, Haruo đáp rồi cúp điện thoại.

Khi cô khoác cái túi du lịch đang đặt dưới chân lên và bước ra khỏi bốt điện thoại, tuyết đã bắt đầu rơi dày hơn. Chiếc balo tuy không lớn lắm nhưng lại khá nặng vì cô đã nhét vào đó cuốn từ điển quen dùng và tài liệu gốc bằng tiếng Anh.

Watsuji Mako là sinh viên năm cuối khoa Văn học Anh của trường Đại học Nữ sinh Tokyo. Haruo là đàn chị học trước cô ba khóa, hiện đang học thêm để trở thành biên kịch, nếu trong hoàn cảnh bình thường thì không nhất thiết phải gọi bằng “cô”. Tuy nhiên, Haruo từng có thời gian làm gia sư riêng dạy hội thoại tiếng Anh cho Mako, thế là từ đó đến nay Mako luôn gọi cô là “cô” như thế.

Gia đình của Mako tương đối phức tạp. Ông trẻ[4] của cô, Watsuji Yohei là giám đốc của tập đoàn dược phẩm lớn thứ năm tại Nhật, tên tuổi của ông và công ty được cả nước biết đến. Đại gia đình Watsuji có truyền thống cứ đến dịp năm mới lại tập trung tại một trong những biệt trang mà Yohei sở hữu, đến cả nhân viên và người giúp việc cũng cho về nghỉ để tận hưởng hai hay ba ngày sum vầy bên nhau, không có người lạ. Năm nay, biệt trang bên hồ Yamanaka đã được chọn. Bình thường lẽ ra chẳng bao giờ có việc Haruo được mời tham gia những dịp thế này, nhưng vì lời nhờ vả bất ngờ của Mako mà cô đã cấp tốc đến đây. Cô ấy nhờ cô đến giúp hoàn chỉnh luận văn trước khi nộp.

Đề tài của luận văn là phân tích các tác phẩm của Virginia Woolf[5], chủ yếu là cuốn “Bà Dalloway”. Hiểu biết của Mako về Virginia Woolf cũng tương đối đầy đủ và sâu sắc, nhưng không biết có phải do theo học một trường tư thục liên thông từ tiểu học lên đến tận đại học, không phải thi đầu vào hay không mà khả năng ngôn ngữ của cô có phần hạn chế. Chẳng những thế, luận văn của khoa Văn học Anh đều phải viết bằng tiếng Anh, sau khi nộp còn phải thi nói nữa. Để kịp nộp luận văn vào ngày 10 tháng Một, Mako đã nhờ Haruo đến đọc luận văn, tìm lỗi sai đồng thời giúp cô luyện thi nói.

Lời nhờ vả đột ngột đó đến sau Giáng sinh, dường như Mako bất ngờ đánh mất sự tự tin vốn có. Nhìn gương mặt cầu xin như sắp khóc của cô, Haruo không tài nào từ chối nổi. Không, dù có là lời nhờ vả trái với lẽ thường thế nào đi chăng nữa thì đứng trước Mako có lẽ cô cũng không tài nào cự tuyệt được. Một cô gái cả ngoại hình và tâm hồn đều mỏng manh như một đóa hoa lan được nuôi trồng trong nhà kính thì ắt hẳn đều khiến tất cả những người xung quanh đều nảy sinh cảm giác muốn che chở. Nói cách khác, cô ấy được ông trời ban cho một sức hấp dẫn tự nhiên khó có thể chối từ.

Ngay cả trong một gia đình có nhiều mối quan hệ rắc rối như nhà Watsuji thì cũng chỉ có một mình cô ấy được tất cả mọi người yêu quý.

Sự thật hiển nhiên rằng Mako luôn được tất cả mọi người yêu thương. Tuy nhiên, đây lại là nguồn cơn cho mọi bi kịch.

Khi chiếc xe bus rời đi, tại bến xe vẫn còn khoảng mười người.

Khi chuyến bus với lịch trình cố định hai tiếng rưỡi rời điểm cuối trước ga Gotemba, ra khỏi con phố buôn bán tấp nập và đi vào con đường số 138, cô có thể thấy núi Phú Sĩ xuất hiện sừng sững ngay trước mắt. Dù ngọn núi đang được tuyết bao phủ, nhưng cũng không phải là hoàn toàn trắng xóa. Từng dải màu xanh xám chạy dọc từ trên đỉnh xuống làm cho ngọn núi càng có vẻ dựng đứng đầy nguy hiểm.

Chiếc xe di chuyển trên con đường trải bê tông, chầm chậm vào cua và dần lên dốc. Núi Phú Sĩ lúc nào cũng lừng lững qua tấm kính trước xe. Hình ảnh này mang đến cho cô ấn tượng hoàn toàn khác với ngọn núi mà cô vẫn nhìn qua cửa kính tàu shinkansen[6]. Ngọn núi hùng vĩ to lớn kia khiến cô có cảm giác nó đang ở ngay trước mặt.

Haruo bắt đầu có cảm giác mình thực sự đang đến gần vùng Phú Sĩ Ngũ Hồ.

Tuyết cứ thế rơi nặng hạt dần, rồi thi thoảng lại tạnh. Dọc hai bên con đường là những ruộng rau và hàng cây tuyết tùng kéo dài, thi thoảng có những cây đã trụi sạch lá. Giữa dãy nhà san sát nhau kéo dài thẳng tắp là những cây lạc diệp tùng vươn mình cao vút như muốn xuyên thẳng đến bầu trời. Tuyết cũng bắt đầu đọng lại giữa các thân cây. Ánh tà dương đỏ quạch dần bao trùm lên những ngọn cây. Trước mặt bọn họ vẫn là núi Phú Sĩ, và dưới chân núi vẫn là những mái nhà nằm san sát nhau nhìn hệt như một tấm bình phong che bớt tầm nhìn của con người đến ngọn núi kỳ vĩ phía sau. Cô hiểu rằng mình sắp tiến vào sâu bên trong vùng gần chân núi đó.

Loa trên xe bus thông báo khi họ gần đến bến, khoảng một hai người chuẩn bị xuống xe. Hầu như không có khách nào lên thêm cả.

Bọn họ đến một con dốc quanh co. Chiếc xe vòng theo những góc cua rộng mà con đường vẽ lên khi gần đến điểm đến cuối cùng. Đi hết quãng đường, trước mặt bọn họ là một đoạn giao cắt xuất hiện tấm biển lớn với hàng chữ “Tỉnh Yamanashi – Làng Yamanakako”.

Qua khỏi đoạn giao cắt, cô lại nhìn thấy tấm biển khác đề “Đèo Kagosaka”.

“Đèo Kagosaka có độ cao 1015 mét so với mực nước biển. Trước đây, con đường này từng mang tên Kamakura Kaido, là con đường chính vận chuyển hải sản và muối cũng như đưa văn hóa Kamakura và Edo đến với Koshu. Tuy nhiên, đèo Kagosaka cũng được biết đến là một vùng chịu thiệt hại nặng nề của bão tuyết. Điểm tiếp theo là Asahigaoka”.

Giọng nữ hướng dẫn viên trên loa vừa kết thúc thì xe đột ngột xuống dốc. Tuyết vẫn cứ rơi mỗi lúc một nặng hạt hơn, những căn nhà hai bên đường đều được phủ một lớp tuyết trắng xóa.

Hình như đây đã là khu biệt thự ven hồ Yamanaka. Kết cấu của từng tòa nhà đều khác những căn nhà dân bình thường dọc con đường dẫn đến đây với những thiết kế đa dạng và hợp thời.

Khi xuống đến chân dốc, họ có thể nhìn thấy mặt hồ. Đi hết con đường phía trước, chính là bến xe bus Asahigaoka.

Khi đứng dậy, Haruo có thể nhìn thấy Mako đang đứng đợi dưới mái che ở bến. Cô mặc áo khoác dài màu hồng anh đào và trên đầu có quấn một chiếc khăn màu nâu sậm. Bên dưới là một chiếc váy cùng màu với khăn cùng đôi bốt cao gót khoe đôi chân mảnh khảnh thẳng tắp. Dù có gặp nhau bao nhiêu lần thì ở cô ấy vẫn toát lên vẻ mỏng manh và đài các. Phải một lúc Mako mới nhìn thấy Haruo trên xe và ngay lập tức cô vẫy tay, gương mặt trắng xanh chợt nở một nụ cười.

Khi Haruo vừa xuống xe, Mako đã nhanh nhảu nói: “Chúc mừng năm mới”, Haruo mỉm cười đáp lại. Hơi thở phả ra từ miệng họ trắng xóa.

“Ở đây lạnh nhỉ?”

Mako ngước mắt nhìn Haruo với vẻ quan tâm. Trên gương mặt của Mako là một đôi mắt nhỏ cùng sống mũi thanh mảnh, một vẻ đẹp thuần Nhật. Từ khuôn miệng đến gò má là một đường cong đầy đặn, nhìn vừa dịu dàng vừa đáng yêu.

“Đúng là có hơi lạnh, nhưng không sao đâu”, Haruo vừa trả lời vừa vận động cơ thể một chút.

“Lẽ ra em nên lái xe đến đón...”

“Đi bộ từ đây về nhà em khoảng bao lâu?”

“Nếu đi nhanh thì tầm mười lăm phút ạ”.

“Thế thì không sao đâu”.

Dọc đường xe bus có cây xăng, quầy hàng ăn uống phục vụ khách đi ô tô cùng một vài gian hàng bán đồ lưu niệm. Cũng có một vài con ngõ nhỏ, dường như đây chính là vùng trung tâm sầm uất nhất của khu Asahigaoka.

“Nhà em ở hướng này ạ”.

Mako nhìn về phía hồ và đưa tay trái chỉ về phía ngọn núi.

“Đó là khu phía Tây của vùng biệt trang Asahigaoka, rất yên tĩnh...”

Haruo đi theo cô, cùng bước qua cây cầu cho người đi bộ và hướng về phía hồ. Tuyết vẫn rơi dày. Cũng có một vài chiếc ô tô chạy qua để lại vệt bánh xe trên đường nhưng tuyệt nhiên không thấy một khách bộ hành nào.

“Nước trong hồ đóng băng rồi chứ?”

“Cũng tùy chỗ. Vùng nào nước chảy xiết thì vẫn chưa đâu ạ”.

Nước trên mặt hồ có màu xanh nhạt, thỉnh thoảng có vài gợn nhấp nhô như thể những con sóng bạc đầu bị đóng băng ngay khi đang nhô lên. Trên mặt hồ có khoảng một hai con thuyền, có vẻ như đang câu cá ốt me. Ngoài ra không có người nào ra trượt băng cả. Bụi lau sậy ven hồ rung mình lên theo từng cơn gió lạnh. Cảnh vật nơi đây có hơi tiêu điều, nhưng núi Phú Sĩ sừng sững xa xa lại làm cho khung cảnh trở nên kỳ vĩ.

Ven hồ có cả khách sạn, trước cửa vẫn còn trang trí kadomatsu[7], khoảng sân rộng trồng bạch dương phía trước có dàn loa phát nhạc.

“Mùa đông thì cũng chỉ vào dịp tết chỗ này mới có khách nghỉ lại thôi ạ”, Mako vừa nhìn về phía khách sạn vừa nói.

Cách khách sạn một đoạn lại là những căn biệt thự nối tiếp nhau. Asahigaoka nằm ở phía Bắc của hồ, với khu trung tâm được bao quanh bởi ba dãy biệt thự liền kề nhau. Trong khoảng vài trăm mét từ tuyến đường xe bus quanh hồ có khá nhiều lối rẽ, và từ những lối rẽ đó lại có những con đường nhỏ dẫn vào từng ngôi nhà.

Đến ngã rẽ thứ ba từ Asahigaoka, Mako rẽ trái. Họ quay lưng lại với hồ nước và đối diện một con dốc hướng lên. Trên mặt đường đóng băng có chút tuyết đọng lại, tuyết còn vương cả trên hàng cây hai bên đường. Cách đường lớn một khoảng không xa là những mái nhà cũng được phủ đầy tuyết.

“Đường hơi trơn, cô cẩn thận nhé”.

Ở đoạn đầu, những căn biệt trang san sát với nhau nhưng càng đi lên thì khoảng cách giữa những ngôi nhà ngày càng rộng ra. Hầu hết biệt thự ở đây đều mang phong cách phương Tây nhưng cũng xen kẽ hai ba căn được xây theo lối truyền thống thuần Nhật. Khoảng trống giữa những ngôi nhà được trang trí bằng hàng cây lớn như tuyết tùng, lạc diệp tùng, linh sam hay bạch dương.

Hoàng hôn dần buông, mây tuyết kéo đến khiến trời tối nhanh và cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Đó đây, những ngọn đèn hao hao giống đèn dầu ở London bắt đầu được thắp lên. Hầu hết những ngôi nhà quanh đây đều đóng kín cửa. Nếu không có một vài khu nhà lớn còn treo biển hiệu ký túc xá của công ty hay trạm xá thì có lẽ người ta sẽ nghi hoặc về sự tồn tại của con người.

Đường ngày một dốc, hai người không nói gì mà chỉ lặng lẽ lắng nghe tiếng thở của đối phương và không ngừng tiến về phía trước. Bỗng từ trên dốc xuất hiện một chiếc xe trắng cỡ nhỏ chậm rãi tiến về phía họ.

Đoạn đường hẹp này vừa đủ cho một chiếc ô tô đi qua. Để nhường đường cho chiếc xe kia, Mako và Haruo đứng cả hai chân lên một bậc thềm.

Thế nhưng chiếc xe đó lại đỗ ngay cạnh hai người bọn họ.

Người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên ghế lái mỉm cười với Mako. Anh có một mái tóc ngắn và đeo một chiếc kính gọng vàng.

“Chú đến đón cháu đây, tại nghe mọi người bảo trời tuyết thế này mà Mako lại đi ra ngoài”.

“Lúc cháu đi tuyết có rơi dày thế này đâu”, Mako nhỏ giọng bào chữa.

“Thôi, cứ lên xe đi đã”.

Anh chàng mở cửa sau xe để hai người lần lượt bước lên.

“À, để em giới thiệu. Đây là chú Watsuji Takuo, con trai trưởng của em trai ông trẻ em, là cháu gọi ông trẻ em bằng bác. Hiện tại chú ấy đang làm việc ở bộ phận thư ký tại Tập đoàn Dược phẩm Watsuji”, Mako chỉ về người đàn ông đang lái xe và nói với Haruo. Tiếp đó, cô cũng giới thiệu Haruo với chú mình: “Còn đây là cô Ichijou Haruo. Cô đã dạy cháu tiếng Anh giao tiếp từ mùa xuân năm ngoái tới giờ. Hiện tại cô đang học để trở thành biên kịch, thỉnh thoảng cũng có viết kịch bản phim truyền hình”.

“Hầu hết chúng toàn là bản nháp thôi.”

Cô vốn định nói như vậy, nhưng lời vừa đến đầu môi thì ngừng lại. Sau lớp kính, đôi mắt nhìn giống một loài chim nào đó của Watsuji Takuo đang nhìn về phía cô với vẻ đánh giá.

Tiếp đó, anh ta cất giọng hỏi.

“Dạy giao tiếp tiếng Anh, vậy chắc cô cũng từng có thời gian sống ở nước ngoài nhỉ?”

Trong giọng nói mang vẻ lịch sự của anh dường như có ý khẳng định đó là điều hiển nhiên.

“Cũng không hẳn là dạy, mà chỉ là giúp Mako quen hơn với việc giao tiếp thôi... Hồi còn đi học tôi từng ở Mỹ khoảng một năm...”

“Ồ, cô từng đi du học sao?”

“À, cũng không hẳn là du học mà chỉ là đi đây đi đó tùy hứng thôi... Nói là đi du lịch bụi có lẽ là đúng nhất”.

Takuo nhìn Haruo với vẻ ngạc nhiên, sau một thoáng đảo mắt nhìn đi chỗ khác. Dường như anh ta đang nghĩ gì đó nhưng lại không nói ra, chỉ đơn giản tiếp lời. “Chà, tôi cũng chỉ muốn hỏi một chút thôi. Thực ra tôi cũng từng học tại Đại học Pennsylvania trong một năm. Tất nhiên là được bác chu cấp tiền cho đi học”.

Takuo bật cười rồi quay sang nhìn Mako.

“Thôi, mình nhanh về thôi. Hôm nay chủ tịch nói rằng muốn ăn tối sớm. Hình như ông ấy có chuyện gì muốn nói với cháu đấy”.

Takuo vừa hướng mắt về phía trước để nhìn đường thì Mako liền mím môi, cúi đầu nhìn xuống.

Takuo khởi động xe rồi dần tăng tốc. Nhìn gương mặt phức tạp và ưu tư của Mako cùng giọng nói mang nhiều hàm ý của Takuo, Haruo bỗng thấy rối bời.

Trong khoảng một năm này, cô gặp Mako hai lần một tuần và thi thoảng cũng được kể cho nghe một vài câu chuyện rời rạc. Thời gian gần đây, cứ mỗi khi nhìn thấy Mako là ông trẻ của cô lại đề cập đến việc kết hôn, hình như ông đang có ý định tìm cho cô một vị hôn phu là người trong gia đình.

“Liệu có phải là cậu thanh niên đang làm việc tại bộ phận thư ký này cũng là một trong những ứng cử viên không?” Tuy hơi bất ngờ nhưng trong một thoáng Haruo đã có suy nghĩ như vậy.

Thái độ của Mako với sự sắp đặt này có lẽ đang thể hiện rõ nhất trên nét mặt hiện tại.

“Mako được tất cả mọi người yêu quý. Thế nhưng, dường như cô lại là người cô độc hơn bất cứ ai”.

Chiếc xe của Takuo đi băng băng trên con đường đầy tuyết trơn trượt và không hề giảm tốc ngay cả khi vào cua. Anh ta chỉ dừng lại khi đến trước cánh cổng sắt nặng nề của biệt trang. Phía trên hai cây trụ cổng bằng đá là một tấm biển đồng được khắc tên “Watsuji” bằng ký tự Latin. Mẫu chữ tương đối kiểu cách, đặc biệt là chữ W càng nổi bật trên nền tuyết.

Khi đã vào phía trong cổng, Takuo lái xe cẩn thận hơn và dừng lại tại bãi đỗ xe ở sân trước. Ở đó đã đậu sẵn hai chiếc xe, và cả hai đều được phủ trắng tuyết.

Đăng ký tài khoản miễn phí để mở khoá toàn bộ cuốn sách

Bạn đang đọc bản xem trước của tác phẩm. Nhấn nút dưới đây để chuyển sang giao diện đọc sách chuyên nghiệp với đầy đủ công cụ ghi chú và đổi giao diện.

Đọc Tiếp Bản Đầy Đủ

Đánh giá & Nhận xét

Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!